Cựu chiến binh

NGƯỜI VỢ LẶNG THẦM BÊN NGƯỜI THƯƠNG BINH

Sự hy sinh bình dị phía sau cuộc đời thương binh Lương Tiến An Khi nhắc đến những người lính trở về sau chiến tranh, người ta thường nhớ đến những vết thương, những năm tháng chiến đấu và những hy sinh nơi chiến trường. Nhưng có một sự hy sinh khác thường ít được nhắc đến. Đó là sự hy sinh của những người ở bên cạnh họ trong những năm tháng sau này.

Nghệ An12/08/2026Xã Yên Na (Đoàn xã Yên Na)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI VỢ LẶNG THẦM BÊN NGƯỜI THƯƠNG BINH

Sự hy sinh bình dị phía sau cuộc đời thương binh Lương Tiến An

Khi nhắc đến những người lính trở về sau chiến tranh, người ta thường nhớ đến những vết thương, những năm tháng chiến đấu và những hy sinh nơi chiến trường.

Nhưng có một sự hy sinh khác thường ít được nhắc đến.

Đó là sự hy sinh của những người ở bên cạnh họ trong những năm tháng sau này.

Với ông Lương Tiến An, người đang sống tại bản Chà Hạ, xã Yên Na, người đồng hành với ông hôm nay là bà Sầm Thị Qùa.

Ông An sinh năm 1951, thương binh 3/4, tỷ lệ thương tật 41%. Chân trái của ông do hậu quả của những năm tháng chiến đấu đã phải cắt từ phần dưới đầu gối trở xuống. Ông phải sử dụng chân giả để đi lại.

Tuổi cao cộng với thương tật khiến việc đi lại, sinh hoạt của ông gặp nhiều khó khăn.

Vì vậy, những công việc trong gia đình phần lớn do bà Qùa đảm nhận.

Từ những công việc thường ngày trong nhà đến việc chăm lo cuộc sống gia đình, người vợ vẫn âm thầm làm.

Không có những câu chuyện lớn lao.

Chỉ là những công việc nhỏ được lặp lại mỗi ngày.

Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại tạo nên sự đồng hành bền bỉ trong một gia đình.

Người vợ đầu của ông An đã qua đời.

Sau những biến cố của cuộc đời, ông tiếp tục cuộc sống cùng bà Sầm Thị Qùa dưới mái nhà sàn bản Chà Hạ.

Hai con người cùng chia sẻ những năm tháng tuổi già.

Một người mang thương tật do chiến tranh.

Một người âm thầm chăm lo gia đình.

Có lẽ, cuộc sống của họ hôm nay không có gì quá đặc biệt nếu nhìn từ bên ngoài.

Nhưng nếu nhìn lại chặng đường mà ông An đã đi qua, người ta sẽ hiểu hơn giá trị của sự bình yên ấy.

Ông từng là người lính ở Quảng Trị, Đường 9 và đường mòn Hồ Chí Minh.

Ông trở về với thương tật.

Rồi tiếp tục cuộc sống.

Không than trách.

Không oán giận.

Và bên cạnh ông là người vợ cùng ông đi qua những năm tháng tuổi già.

Mỗi dịp 27/7, khi các ban, ngành, đoàn thể đến thăm hỏi, động viên và thực hiện ngày công giúp đỡ gia đình, đó không chỉ là sự tri ân dành cho ông An.

Đó cũng là sự ghi nhận đối với người thân đã đồng hành cùng người thương binh trong cuộc sống thường ngày.

Bởi chăm sóc một người thương binh không chỉ là trách nhiệm.

Đó còn là tình nghĩa.

Là sự sẻ chia.

Là cách một gia đình cùng nhau bước tiếp sau những mất mát.

Dưới mái nhà sàn bản Chà Hạ, người thương binh năm xưa vẫn sống bình dị.

Và bên cạnh ông vẫn có một người phụ nữ âm thầm lo toan từng công việc gia đình.

Có những sự hy sinh không có huy chương, không được ghi trong những trang sử, nhưng lại hiện diện trong từng ngày, từng bữa cơm và từng bước chân của người thân.

Thực hiện: Lương Tú

 

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI VỢ LẶNG THẦM BÊN NGƯỜI THƯƠNG BINH | Câu chuyện thời hoa lửa