Bài viết

NGƯỜI VỢ MỘ TRẠCH CHỜ CHỒNG QUA NỬA THẾ KỶ

Nguyễn Minh Vương

Hải Phòng22/08/2026xã Đường An (Xã Đường An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, làng Mộ Trạch tiễn rất nhiều người con lên đường nhập ngũ. Trong số đó có Vũ Xuân Lâm, một người con của làng.

Trước ngày khoác áo lính, ông Lâm đã nên duyên vợ chồng với bà Vũ Thị Dung. Cuộc sống vợ chồng của họ còn rất trẻ, tình yêu vừa mới bắt đầu thì tiếng gọi của đất nước vang lên.

Ông Lâm lên đường.

Còn bà Dung ở lại quê nhà.

Ngày tiễn chồng đi, có lẽ bà vẫn hy vọng một ngày người lính ấy sẽ trở về. Những năm chiến tranh, sự chờ đợi của những người vợ trẻ thường bắt đầu như thế: một lá thư, một tin nhắn từ chiến trường, hay đơn giản là hy vọng được nhìn thấy chồng bước qua cánh cổng làng một lần nữa.

Nhưng rồi tin dữ đến.

Vũ Xuân Lâm hy sinh tại chiến trường Quân khu 5.

Người vợ trẻ phải đối diện với sự thật rằng người mình vừa mới nên duyên đã mãi mãi không trở về.

Nhưng bà Dung không gục ngã.

Bà quyết định không đi bước nữa. Bà nhận Vũ Thị Đào làm con nuôi. Trong gia đình, bà còn có một người anh là thương binh trong kháng chiến chống Mỹ.

Sau đó, bà rời quê, xin vào làm cấp dưỡng tại Trường Đại học Nông nghiệp 1, vừa làm việc vừa nuôi con khôn lớn.

Nhưng điều khiến câu chuyện trở nên day dứt hơn là: bà Dung không biết chính xác chồng mình nằm ở đâu.

Bà và con gái nhiều lần lặn lội tìm kiếm phần mộ liệt sĩ Vũ Xuân Lâm.

Họ tìm kiếm trong vô vọng.

Chiến tranh đã đi qua.

Những năm tháng khốc liệt đã lùi lại phía sau.

Nhưng với bà Dung, cuộc chiến tìm người thân dường như vẫn chưa kết thúc.

Bởi người chồng đã hy sinh thì không thể trở về, nhưng ít nhất bà muốn biết ông đang nằm ở đâu.

Thế rồi bà chọn một cách khác để tiếp tục cuộc đời: nuôi dạy con gái nên người.

Vũ Thị Đào đã không phụ lòng mẹ. Chị nỗ lực học tập và sau này bảo vệ thành công luận án tiến sĩ sinh học tại Pháp.

Thế hệ thứ ba trong gia đình cũng tiếp tục truyền thống học tập. Những người cháu của bà Dung và liệt sĩ Vũ Xuân Lâm trưởng thành, có người tốt nghiệp đại học, có người trở thành tiến sĩ ở Đức.

Một người lính Mộ Trạch đã nằm lại nơi chiến trường.

Một người vợ trẻ đã dành cả cuộc đời để nhớ về ông.

Và những đứa con, người cháu sau này đã biến mất mát ấy thành động lực để sống tốt, học tập và trưởng thành.

Đó chính là một câu chuyện rất thật về thời hoa lửa của vùng Đường An.

Bởi chiến tranh không chỉ có những trận đánh ngoài chiến trường.

Chiến tranh còn có một người chồng ra đi, một người vợ ở lại và một cuộc chờ đợi kéo dài cả đời người.

Và có lẽ điều khiến câu chuyện của bà Dung xúc động nhất là: dù đã mất chồng từ thời chiến tranh, bà vẫn không để nỗi đau ấy đánh gục cuộc đời mình.

Bà đã sống tiếp.

Nuôi con.

Dạy con trưởng thành.

Và mang theo ký ức về người lính Mộ Trạch cho đến cuối hành trình.

Một người nằm lại chiến trường.

Một người ở lại quê nhà.

Nhưng tình nghĩa của họ thì không bị chiến tranh chôn vùi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn