Người vợ tiễn chồng ra trận
Đêm trước ngày khởi nghĩa, chị Thìn tiễn chồng lên đường tham gia giành chính quyền. Không nước mắt, không lời than vãn, chị chỉ dúi vào tay chồng nắm cơm và dặn: “Đi đi, nước mất thì nhà chẳng còn.”
Ở nhà, chị vừa nuôi con, vừa tham gia giữ liên lạc cho cơ sở. Khi nghe tin chồng hy sinh, chị lặng lẽ thắp nén nhang, rồi tiếp tục công việc dang dở.
Hoa lửa đức hy sinh của người vợ Việt Nam cháy lặng lẽ nhưng không bao giờ tắt.



