Thân nhân liệt sĩ, người có công

NGƯỜI VỢ TRẺ NUÔI CON SUỐT 10 NĂM KHÔNG TIN CHỒNG ĐÃ HY SINH

Suốt mười năm, một người vợ trẻ nuôi con trong niềm tin mong manh rằng chồng mình vẫn còn sống, dù giấy báo tử đã gửi về từ lâu.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Đỗ Thị Mận nhận giấy báo tử khi mới hai mươi mốt tuổi.

Lúc ấy, con trai bà chưa đầy một tuổi. Bà còn quá trẻ để hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “hy sinh”. Bà chỉ biết rằng người ta nói chồng bà đã chết, nhưng không có thi thể, không có mộ phần.

Bà không tin.

– “Không thấy xác thì chưa phải là chết,” bà nói.

Mười năm liền, bà sống với niềm tin ấy.

Bà không tái giá, dù gia đình khuyên. Bà nuôi con bằng nghề may vá, làm ruộng thuê, đêm đến vá áo cho hàng xóm. Mỗi lần có người từ chiến trường trở về, bà đều chạy đến hỏi.

– “Có gặp anh ấy không?”

Câu trả lời thường là cái lắc đầu ái ngại.

Con trai bà lớn lên trong những câu chuyện về người cha mà em chưa từng gặp. Bà dạy con gọi cha bằng tên, dạy con cúi chào bàn thờ mỗi tối.

– “Cha con đi công tác xa,” bà nói.

Mười năm sau ngày hòa bình, một đoàn quy tập hài cốt liệt sĩ về địa phương. Trong danh sách có tên chồng bà. Có di vật kèm theo: chiếc lược gỗ khắc hai chữ đầu tên bà.

Bà Mận ngồi rất lâu trước chiếc lược ấy. Không khóc ngay.

Niềm tin mười năm tan vỡ trong một buổi chiều.

Đêm đó, bà khóc như chưa từng khóc. Không phải vì mất chồng – mà vì hy vọng cuối cùng đã không còn chỗ bấu víu.

Nhưng sáng hôm sau, bà lau nước mắt, dắt con ra nghĩa trang.

– “Cha con về rồi,” bà nói khẽ.

Từ đó, bà sống tiếp – không còn chờ đợi nữa, nhưng mang theo một tình yêu bền bỉ đã nuôi dưỡng cả tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn