Người vợ vá áo dưới bóng trăng:
: Trong những năm tháng chồng biền biệt ngoài chiến trường, người vợ ở quê nhà không chỉ là trụ cột gia đình mà còn là niềm an ủi tinh thần qua những đường kim mũi chỉ. Đêm đêm, dưới ánh trăng lu mờ để tránh máy bay địch soi mói, chị cần mẫn vá lại những chiếc áo cũ, gửi kèm vào đó những nhành hoa khô hay những mẩu tin nhắn nhỏ về sự khôn lớn của con thơ. Chị không biết liệu chiếc áo có đến được tay chồng, nhưng chị biết rằng tình yêu của mình phải đủ bền bỉ để làm điểm tựa cho anh giữa lằn ranh
: Trong những năm tháng chồng biền biệt ngoài chiến trường, người vợ ở quê nhà không chỉ là trụ cột gia đình mà còn là niềm an ủi tinh thần qua những đường kim mũi chỉ. Đêm đêm, dưới ánh trăng lu mờ để tránh máy bay địch soi mói, chị cần mẫn vá lại những chiếc áo cũ, gửi kèm vào đó những nhành hoa khô hay những mẩu tin nhắn nhỏ về sự khôn lớn của con thơ. Chị không biết liệu chiếc áo có đến được tay chồng, nhưng chị biết rằng tình yêu của mình phải đủ bền bỉ để làm điểm tựa cho anh giữa lằn ranh sinh tử. Sự thầm lặng ấy chính là "hậu phương lớn" vững chãi nhất, giúp người lính vững tay súng vì biết rằng nhà mình vẫn luôn có một ngọn đèn chờ đợi.


