NGƯỜI VỢ VÀ CHIẾC KHĂN THÊU
Bà Lan từng thêu một chiếc khăn cho chồng.
Trên góc khăn là hai chữ cái nhỏ.
Đó là món quà trước ngày ông đi.
Bà mất nhiều tháng để hoàn thành.
Không có máy móc.
Từng đường kim đều bằng tay.
Ông nhận khăn và mang theo.
Sau đó, ông không trở về.
Chiếc khăn được gửi lại cùng những kỷ vật.
Bà Lan cất nó.
Nhiều năm không mở.
Khi con gái trưởng thành, bà mới lấy ra.
Cô nhìn hai chữ cái thêu trên góc khăn.
Bà nói ngày ấy mẹ nghĩ nếu ông đi xa, ông sẽ có thứ gì đó của gia đình bên mình.
Chiếc khăn được giặt sạch rồi cất lại.
Nhiều năm sau, con gái hỏi mẹ có muốn giữ nữa không.
Bà nói giữ.
Không phải vì chiếc khăn.
Mà vì đó là phần tuổi trẻ của mẹ.
Cô con gái hiểu.
Mẹ mình đã sống gần như cả đời với một lời hứa không thành.
Nhưng bà vẫn nuôi con.
Làm việc.
Xây dựng gia đình.
Không để nỗi đau khiến cuộc sống dừng lại.
Chiếc khăn cuối cùng được đặt trong khung.
Hai chữ cái nhỏ vẫn còn.
Người ngoài nhìn có thể không hiểu.
Nhưng với gia đình, đó là dấu hiệu của một tình yêu đã đi qua thời gian.



