NGƯỜI Y SĨ BÊN DÒNG SUỐI
NGƯỜI Y SĨ BÊN DÒNG SUỐI
Trạm quân y dựng bên dòng suối nhỏ. Y sĩ Mai – cô gái mới ngoài hai mươi – phụ trách chăm sóc thương binh. Thuốc men thiếu thốn, cô phải tận dụng từng cuộn băng, từng viên thuốc.
Có đêm mưa lớn, nước suối dâng cao, đe dọa cuốn trôi lán trại. Mai cùng đồng đội di chuyển thương binh sang vị trí cao hơn. Một chiến sĩ bị sốt nặng, mê man gọi tên mẹ. Mai ngồi bên cạnh, nắm tay anh, kể chuyện quê hương để anh tỉnh táo.
Khi đơn vị phải cơ động gấp, cô ở lại sau cùng để đảm bảo không ai bị bỏ lại.
Sau chiến tranh, Mai trở thành bác sĩ tại một bệnh viện tỉnh. Mỗi khi nhìn thấy bệnh nhân hồi phục, cô lại nhớ đến những đêm trắng bên dòng suối năm xưa.
Cô từng nói: “Cứu được một người là giữ lại một gia đình.” Câu nói giản dị ấy chứa đựng tinh thần nhân văn sâu sắc của thời hoa lửa – nơi sự sống được gìn giữ bằng cả trái tim và nghị lực



