Người Y Sĩ Mang Ba Lô Nặng Tình Đồng Đội
Thôn Liễu Kinh
Năm 1968, giữa chiến trường Hạ Lào gian khổ và ác liệt, hình ảnh Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, Bác sĩ Nguyễn Thị Ngọc Toản (nguyên là y sĩ chiến trường) đã trở thành chỗ dựa tinh thần vô giá cho biết bao thương bệnh binh.
Gạt bỏ cuộc sống êm đềm ở vùng quê hậu phương, bà xung phong vào tuyến đầu, nơi ranh giới giữa sống và chết chỉ mong mong như một sợi tóc. Giữa tiếng pháo gầm và khói mìn mù mạt trong những căn hầm dã chiến khoét sâu lòng đất, bà cùng đồng đội miệt mài cứu chữa hàng trăm ca thương binh nặng. Không ít lần, khi kho máu dự trữ đã cạn kiệt, bà không ngần ngại rút chính những giọt máu của mình để tiếp sinh lực cho các chiến sĩ ngay trên bàn mổ dã chiến.
Sau ngày đất nước thống nhất, trở về với cuộc sống đời thường, bà Ngọc Toản vẫn tiếp tục hành trình chăm sóc sức khỏe cho nhân dân và dành trọn tâm huyết cho các hoạt động từ thiện, hỗ trợ nạn nhân chất độc da cam. Với bà, phẩm chất của người lính Cụ Hồ và lòng Y đức không dừng lại khi tiếng súng ngưng nổ, mà vẫn tiếp tục cháy sáng trong từng việc làm thầm lặng giữa thời bình.



