Người y tá bên chiến hào
Giữa chiến hào hẹp và tối, người y tá trẻ quỳ xuống bên một thương binh. Đất ướt bám đầy gấu quần, mồ hôi lẫn nước mưa chảy dài trên trán chị. Ánh đèn pin nhỏ chiếu lên đôi tay gầy nhưng nhanh nhẹn, cẩn thận lau vết thương, băng bó từng lớp vải đã được giặt sạch nhiều lần. Chị đã quen với cảnh thiếu thốn thuốc men, quen với những đêm không ngủ. Có lúc mệt đến mức tay run lên, nhưng chỉ cần nghe tiếng gọi “chị ơi” là chị lại tỉnh táo. Với chị, mỗi sinh mạng đều quý giá như nhau. Chị không chỉ ch
Giữa chiến hào hẹp và tối, người y tá trẻ quỳ xuống bên một thương binh. Đất ướt bám đầy gấu quần, mồ hôi lẫn nước mưa chảy dài trên trán chị. Ánh đèn pin nhỏ chiếu lên đôi tay gầy nhưng nhanh nhẹn, cẩn thận lau vết thương, băng bó từng lớp vải đã được giặt sạch nhiều lần. Chị đã quen với cảnh thiếu thốn thuốc men, quen với những đêm không ngủ. Có lúc mệt đến mức tay run lên, nhưng chỉ cần nghe tiếng gọi “chị ơi” là chị lại tỉnh táo. Với chị, mỗi sinh mạng đều quý giá như nhau. Chị không chỉ ch



