Người có công giúp đỡ cách mạng

Người y tá bên sườn đồi đỏ lửa

Những năm 1967–1968, khu vực Cồn Tiên – Dốc Miếu được mệnh danh là “tọa độ lửa”. Đất đỏ bazan bị bom cày xới ngày đêm, cây cối cháy sém, không khí đặc quánh khói thuốc súng. Trong một hầm quân y dã chiến men theo sườn đồi, y tá trẻ Trần Thị Mai lặng lẽ làm nhiệm vụ. Cô mới hai mươi tuổi, vừa rời ghế trường y chưa lâu. Hầm chỉ rộng đủ đặt vài cáng tre, ánh sáng là ngọn đèn dầu chao đảo theo từng đợt rung chuyển.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1967–1968, khu vực Cồn Tiên – Dốc Miếu được mệnh danh là “tọa độ lửa”. Đất đỏ bazan bị bom cày xới ngày đêm, cây cối cháy sém, không khí đặc quánh khói thuốc súng.

Trong một hầm quân y dã chiến men theo sườn đồi, y tá trẻ Trần Thị Mai lặng lẽ làm nhiệm vụ. Cô mới hai mươi tuổi, vừa rời ghế trường y chưa lâu. Hầm chỉ rộng đủ đặt vài cáng tre, ánh sáng là ngọn đèn dầu chao đảo theo từng đợt rung chuyển.

Mỗi khi pháo dứt, thương binh lại được cáng vào. Có người còn rất trẻ, vai áo rách sém vì mảnh đạn. Mai nhanh tay rửa vết thương bằng chút nước quý giá, băng bó, tiêm thuốc giảm đau rồi ghi chép cẩn thận từng trường hợp. Có hôm thuốc cạn, cô phải dùng cả kinh nghiệm và sự bình tĩnh để cầm máu, động viên bệnh nhân cố gắng.

Một buổi chiều, hầm rung lên dữ dội vì pháo rơi gần đó. Đất từ trần hầm rơi lả tả. Một thương binh hoảng loạn định bật dậy. Mai đặt tay lên vai anh, nói khẽ: “Bình tĩnh, còn chúng tôi ở đây.” Giọng nói nhỏ nhưng vững vàng ấy giúp mọi người trấn tĩnh giữa cơn địa chấn.

Đêm xuống, khi thương binh đã tạm yên, cô ngồi tựa vách hầm, ghi lại tên tuổi những người vừa được chuyển tuyến sau. Ngoài kia, đồi Cồn Tiên vẫn đỏ rực từng chớp lửa. Nhưng trong căn hầm nhỏ, sự sống được giữ lại từng nhịp thở.

Hòa bình lập lại, Mai trở về làm việc tại bệnh viện huyện. Mỗi khi có dịp trở lại Cồn Tiên – nay đã phủ xanh cỏ cây – cô lặng nhìn sườn đồi năm xưa và nhớ về những ngày “hoa lửa” không thể quên.

Câu chuyện người y tá ở Cồn Tiên nhắc rằng, giữa chiến trường khốc liệt, lòng nhân ái vẫn bền bỉ tỏa sáng. Chính những bàn tay dịu dàng ấy đã giữ lại bao sinh mệnh, để sau này quê hương có thêm những người trở về xây dựng cuộc sống mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn