Người y tá chiến trường tại "Chảo lửa" Quảng Trị
Bà Dần nhớ lại những ngày ở Thành cổ Quảng Trị, nơi bà và các đồng nghiệp phải làm việc trong những hầm quân y dã chiến luôn có nguy cơ sập bất cứ lúc nào. Bà kể về việc phẫu thuật cho thương binh mà không có đủ thuốc tê.
"Hình ảnh ám ảnh tôi nhất là những chàng trai trẻ măng, khi bị thương nặng vẫn không kêu khóc, chỉ nắm chặt tay tôi hỏi: 'Chị ơi, em có còn về quê gặp mẹ được không?'. Có những lúc bom dội ngay cửa hầm, đất đá phủ kín cả bàn mổ, chúng tôi lại phủi đất đi và tiếp tục công việc. Có người lính hy sinh ngay trên tay tôi khi tôi chưa kịp băng bó xong vết thương cuối cùng." Sự tận tụy của những người thầy thuốc chiến trường như bà Dần chính là chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho người lính giữa làn mưa bom bão đạn.



