NGƯỜI Y TÁ CỦA ĐƠN VỊ TÔI
Tôi còn nhớ rất rõ ngày đầu tiên gặp Lan – cô y tá mới được điều về đơn vị. Giữa những người lính chúng tôi, Lan nổi bật bởi dáng người cao ráo, bước đi nhanh nhẹn và ánh mắt sáng đầy tự tin. Trong khói lửa chiến tranh, sự xuất hiện của một người con gái như thế khiến cả tiểu đội như có thêm một nguồn sức mạnh mới.
Lan không chỉ thông minh mà còn vô cùng gan dạ. Những đêm hành quân xuyên rừng, khi tiếng máy bay địch gầm rú trên bầu trời, Lan vẫn bình tĩnh mang theo túi thuốc, sẵn sàng cứu chữa bất cứ ai bị thương. Tôi từng chứng kiến cô quỳ xuống bên một đồng đội bị trúng mảnh pháo, đôi tay vừa run vì máu chảy quá nhiều, vừa kiên định đến lạ thường. Chỉ vài phút sau, vết thương được băng bó, người lính ấy giữ được mạng sống. Khi chúng tôi nhìn Lan, ai cũng thấy trong cô một niềm tin chắc chắn rằng: “Chúng ta sẽ vượt qua.”
Có lần, trong một trận đánh ác liệt ở vùng ven sông Thạch Hãn, đơn vị bị thương nhiều. Đạn pháo nổ liên hồi, đất đá tung lên mù mịt. Tôi còn nhớ mình bị sức ép hất ngã xuống hố. Khi mở mắt ra, tôi thấy Lan đang kéo từng người ra khỏi vùng nguy hiểm. Mồ hôi và máu hòa lẫn trên gương mặt cô, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực. Lan vừa băng bó, vừa động viên: “Cố lên, anh em, chúng ta còn phải sống để giải phóng quê hương.” Chính câu nói ấy đã vực dậy tinh thần cả đơn vị trong giờ phút hiểm nghèo.



