Người y tá của những con đường
Đỗ Thị Lan tham gia thanh niên xung phong năm 1970, bà là một y tá.
Nhiệm vụ của bà là sơ cứu cho những người bị thương ngay tại tuyến đường.
Không có phòng bệnh.
Không có đủ thuốc.
Chỉ có một túi dụng cụ nhỏ và vài loại thuốc cơ bản.
Có những đêm, bà phải băng bó cho hàng chục người.
Có người bị thương nặng.
Có người không qua khỏi.
Điều khó khăn nhất không phải là thiếu thốn.
Mà là phải chứng kiến đồng đội ra đi ngay trước mắt.
Sau chiến tranh, bà trở thành y tá tại địa phương.
Nhưng bà nói:
“Không nơi nào khó như những con đường năm đó."


