Người y tá của rừng sâu
Lan mới mười chín tuổi đã theo đơn vị quân y vào rừng. Trạm xá chỉ là căn lán lợp lá, thuốc men thiếu thốn. Mỗi ca mổ, Lan vừa làm y tá, vừa là người động viên tinh thần thương binh.
Có lần, một chiến sĩ bị thương nặng, không còn thuốc giảm đau. Lan nắm tay anh, kể chuyện quê nhà, kể về cánh đồng lúa chín để anh quên đi cơn đau. Người lính mỉm cười yếu ớt, nắm chặt tay cô đến lúc bình minh.
Sau chiến tranh, Lan trở về làng với nhiều vết sẹo cả trên da lẫn trong tim. Nhưng cô tự hào vì đã hiến trọn tuổi xuân cho những tháng ngày hoa lửa, nơi lòng nhân ái được thử thách giữa bom đạn.



