NGƯỜI Y TÁ GIỮ LẠI SỰ SỐNG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Trong chiến tranh, bên cạnh những người lính trực tiếp chiến đấu còn có những người lặng lẽ cứu chữa thương binh giữa bom đạn. Họ là những y tá chiến trường, mang trên mình không chỉ dụng cụ y tế mà còn là trách nhiệm giữ lại sự sống cho đồng đội trong những thời khắc mong manh nhất.
Trần Ngọc Hạnh bước vào quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ban đầu, cô chỉ quen với công việc chăm sóc đơn giản, nhưng khi được điều động ra chiến trường, mọi thứ trở nên khốc liệt hơn rất nhiều so với những gì cô từng hình dung.
Trạm quân y nằm sâu trong rừng, được dựng tạm bằng những vật liệu thô sơ. Tiếng bom đạn đôi khi vẫn vọng lại, khiến không gian vốn yên tĩnh trở nên căng thẳng. Nhưng tại nơi ấy, từng người thương binh được đưa về đều được chăm sóc trong điều kiện khẩn cấp nhất.
Có những đêm, thương binh được đưa về liên tục. Vết thương nặng, máu chảy nhiều, nhưng không có đủ điều kiện y tế như trong bệnh viện. Trần Ngọc Hạnh cùng đồng đội phải làm việc không ngừng nghỉ, vừa băng bó, vừa động viên, vừa cố gắng giữ lại từng hơi thở cho bệnh nhân.
Cô kể rằng, có những lúc tưởng như không thể tiếp tục vì quá mệt, nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh mắt của người thương binh đang chờ đợi sự cứu giúp, cô lại tự nhủ phải kiên cường hơn. Trong chiến tranh, mỗi giây phút đều có thể quyết định sự sống còn.
Có những ca cấp cứu diễn ra ngay trong điều kiện thiếu ánh sáng, chỉ có đèn dầu hoặc ánh đèn pin che bớt. Không gian im lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng thở gấp và những lời động viên ngắn gọn.
Trần Ngọc Hạnh hiểu rằng, công việc của mình không mang lại chiến thắng trên mặt trận, nhưng lại giữ được sự sống để những người lính tiếp tục chiến đấu. Đó là trách nhiệm thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.
Sau này, khi nhớ lại, cô chỉ nói rằng: “Chúng tôi không chọn đứng ở tuyến đầu, nhưng chúng tôi chọn giữ lại sự sống cho tuyến đầu.”



