Cựu chiến binh

NGƯỜI Y TÁ GIỮ NHỊP TIM ĐỒNG ĐỘI

ó một người đàn ông dáng vẻ điềm đạm, bước chân chậm rãi nhưng chắc chắn. Mọi người quen gọi ông bằng cái tên mộc mạc: “ông Tài quân y”. Ít ai biết rằng trước khi trở về với ruộng nương quê nhà, Đặng Văn Tài, sinh năm 1958, từng là y tá H2 của đơn vị C7.E122, người đã không chỉ mang theo thuốc men mà còn mang theo cả sự sống của đồng đội giữa thời chiến.

Tuyên Quang28/11/2025Nguyễn Duy Khoái (Đoàn xã Hùng An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Lên đường với chiếc túi y tế

Năm 1978, khi tuổi 20 vừa chín, Đặng Văn Tài rời quê Hùng An để nhập ngũ. Lúc đó chiến trường còn nhiều biến động, và quân đội cần những người lính có hiểu biết y học.
Ông Tài được phân công làm y tá quân y, mang cấp bậc H2, nhiệm vụ vừa chữa trị, vừa chăm sóc thương binh, lại vừa phải hành quân như mọi chiến sĩ khác.

“Lên đường với chiếc túi thuốc nhỏ, nhưng gánh trên vai là cả mạng sống của anh em” – ông vẫn thường kể như vậy.

Ở đơn vị C7.E122, cuộc sống không chỉ có súng đạn mà còn có những đêm dài đầy lo lắng. Ông Tài nhớ mãi những ca trực thâu đêm bên đồng đội bị sốt rét; những lần khâu vội vết thương trong ánh đèn dầu leo lét; những lúc chạy bộ giữa trời mưa để mang thuốc đến vị trí chốt xa.

Có hôm, cả trung đội bệnh gần hết vì thời tiết khắc nghiệt. Ông Tài đi từ lán này sang lán khác, tay ôm túi thuốc, mắt thâm quầng vì thức, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Đồng đội nói vui:
“Nhìn thấy Tài là yên tâm sống thêm mấy phần.”

Đó là lời đùa vui, nhưng với ông là cả niềm tự hào.

Năm 1983, ông xuất ngũ. Không còn điều trị thương binh, ông quay lại thôn Giàn Thượng sống cuộc đời bình dị: làm ruộng, trồng rừng, dựng nhà.
Nhưng bàn tay từng cầm dao mổ, kim khâu cũng trở nên chai sần vì cuốc xẻng. Nhiều người hỏi:
“Có tiếc thời quân y không?”
Ông chỉ cười:
“Không tiếc. Vì còn được trở về này là may nhất rồi.”

Năm 1993, ông tham gia Hội Cựu Chiến Binh. Dù đã rời quân ngũ lâu, ông vẫn giữ thói quen mang vài loại thuốc cơ bản trong túi áo. Ai trong thôn đau bụng, đau đầu, ốm sốt, ông đều ghé qua xem, chỉ dẫn hoặc chạy sang trạm y tế giúp người ta gọi y sĩ.

Ông không kể chuyện chiến trường nhiều, nhưng kể chuyện cứu người thì ông nhớ từng chi tiết.
Bà con vẫn bảo:
“Ông Tài là người chữa bệnh không lấy tiền, chữa bằng cả tấm lòng.”

Giờ đây, khi tuổi đã ngoài sáu mươi, ông Đặng Văn Tài vẫn điềm đạm như thuở nào. Việc thôn xóm, phong trào cựu binh hay giúp đỡ người khó khăn, ông đều âm thầm góp sức.

Có lúc người ta hỏi ông, điều gì đáng nhớ nhất của thời quân ngũ?
Ông đáp rất nhẹ:
“Là tiếng thở nhẹ nhõm của anh em khi mình giữ được mạng cho họ.”

Câu nói ấy như gói trọn cả cuộc đời một người lính quân y — lặng lẽ, ít lời, nhưng nhân hậu và đầy trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn