Người y tá giữ trọn lời thề trong đêm khởi nghĩa
Người y tá giữ trọn lời thề trong đêm khởi nghĩa
Lê Thị Diễm là y tá duy nhất của đội tự vệ ở một xã vùng duyên hải Quảng Nam. Công việc của Diễm là chăm sóc thương binh, chuẩn bị thuốc men và sẵn sàng cứu chữa cho dân khi nổi dậy. Cô từng mong ước trở thành bác sĩ, nhưng chiến tranh khiến con đường học hành dang dở. Tuy vậy, Diễm luôn tự nhủ: “Cứu một người là giữ một mầm sống cho tương lai đất nước.”
Ngày 17/8, cuộc họp khẩn bí mật quyết định đêm 18 sẽ khởi nghĩa. Nhưng đúng lúc ấy, đội tự vệ bị phục kích, ba người bị thương nặng. Diễm phải ở lại căn hầm cũ bên bờ sông để cứu các anh. Trong tiếng súng và tiếng loa của quân Nhật gọi ra hàng, Diễm bình tĩnh khâu từng vết thương, cho từng người uống thuốc cầm máu. Một anh bị thương nặng ở bụng, thều thào: “Cô cứ đi tham gia khởi nghĩa, để tôi lại.”
Diễm nhìn anh, rồi lắc đầu: “Nếu ta không giữ anh sống, ai cầm súng trong ngày chiến thắng?”
Gần nửa đêm, tình hình trở nên nguy cấp vì một toán Nhật đang rà soát từng nhà. Diễm nhanh trí đắp rơm lên nắp hầm, đổ nước bẩn xung quanh tạo mùi chuồng lợn khiến lính ngại vào. Nhờ vậy, cả ba thương binh sống sót qua đêm.
Sáng 18/8, khi nghe tiếng trống nổi dậy vang lên từ đầu làng, Diễm dìu ba anh ra ngoài. Mặc vết thương còn mới, họ vẫn tham gia chiếm đồn canh Nhật. Đến chiều, xã giành được chính quyền. Người dân hô vang tên Diễm: “Cô y tá cứu sống ba chiến sĩ của chúng ta!”
Không cầm súng, không xông lên tuyến đầu, nhưng Diễm đã giữ trọn lời thề của mình: bảo vệ sự sống và bảo vệ Cách mạng. Cô trở thành biểu tượng của lòng nhân ái trong những ngày mùa thu lịch sử.



