Bài viết

Người Y Tá Giữa Chiến Khu R

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, Chiến khu R là một trong những căn cứ quan trọng của cách mạng ở miền Nam. Giữa rừng sâu thiếu thốn thuốc men và trang thiết bị, những y tá, bác sĩ quân y vẫn ngày đêm cứu chữa thương binh. Câu chuyện kể về một nữ y tá trẻ tận tụy với nhiệm vụ giữa bom đạn chiến tranh.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Nguyễn Lê Như Thuỷ (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa rừng sâu của miền Đông,
Lá cây che kín một vùng trời xanh.
Nơi đây căn cứ hình thành,
Giữa thời khói lửa chiến tranh ngút ngàn.

Có cô y tá dịu dàng,
Rời quê theo bước hành trang cứu người.
Tuổi xuân gửi lại phía trời,
Mang theo lời hẹn một đời cống hiến.

Bệnh xá dựng giữa rừng thiêng,
Mái tranh đơn sơ giữa miền gió sương.
Ngày đêm đón những chiến trường,
Chở bao thương tích về nương náu đây.

Tiếng võng kẽo kẹt đêm dài,
Tiếng người thương binh gọi hoài trong mơ.
Cô ngồi bên cạnh từng giờ,
Lau từng giọt mồ hôi vừa thấm vai.

Thuốc men chẳng đủ mỗi ngày,
Băng gạc phải giặt nhiều lần mới dùng.
Lá rừng thay thuốc cầm thương,
Nước đun sát trùng từ nguồn suối xa.

Ngoài kia pháo nổ vang hòa,
Máy bay quần thảo trên đà tấn công.
Nhưng trong căn lán giữa rừng,
Ngọn đèn dầu nhỏ vẫn bừng sáng đêm.

Có người thương nặng triền miên,
Sốt cao nhiều bữa tưởng liền chẳng qua.
Cô ngồi thức trắng canh xa,
Từng thìa nước nhỏ chan hòa tình thương.

Bao lần chuyển trạm giữa đường,
Đạn bom cày xới chiến trường quanh co.
Trên lưng mang túi thuốc thô,
Cùng đoàn cáng bộ vượt qua núi đồi.

Nhiều người lính trẻ mỉm cười,
Nhờ bàn tay ấy trở về đơn vị.
Có người gửi lại đôi lời,
Xem cô như chị giữa đời chiến chinh.

Tháng năm lặng lẽ đi nhanh,
Rừng già vẫn chứng bao tình người trao.
Không cầm súng giữa chiến hào,
Nhưng cô chiến đấu bằng bao tấm lòng.

Ngày vui thống nhất non sông,
Tiếng chim lại hót giữa rừng bình yên.
Những người từng được chữa lành,
Nay về xây dựng quê hương mạnh giàu.

Mái đầu cô đã bạc màu,
Dấu thời gian phủ trên đầu gió sương.
Nhưng trong ký ức quê hương,
Vẫn còn ngọn lửa tình thương năm nào.

Chiến khu giờ đã xanh màu,
Cây rừng kể chuyện biết bao ân tình.
Người y tá giữa chiến chinh,
Như bông hoa nở lặng thinh giữa đời.

Không cần ghi tạc muôn lời,
Công lao vẫn sáng trong trời Việt Nam.
Giữa thời lửa đạn gian nan,
Có người gìn giữ nhân tâm vẹn tròn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Y Tá Giữa Chiến Khu R | Câu chuyện thời hoa lửa