NGƯỜI Y TÁ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Câu chuyện kể về bà Trần Thị Mai – nữ y tá quân y từng cứu chữa thương binh tại chiến trường Tây Nguyên trong kháng chiến chống Mỹ.
Giữa căn nhà nhỏ ở tỉnh Đắk Lắk, bà Trần Thị Mai cẩn thận mở chiếc hộp gỗ cũ chứa những kỷ vật chiến tranh: chiếc khăn tay bạc màu, cuốn sổ ghi chép và vài tấm ảnh đã úa vàng.
Đó là những kỷ niệm không thể nào quên của bà trong những năm làm y tá quân y ở chiến trường Tây Nguyên.
Năm 1970, khi vừa mười tám tuổi, bà tình nguyện tham gia lực lượng quân y. Công việc hằng ngày của bà là chăm sóc thương binh tại bệnh xá dã chiến giữa rừng sâu.
“Ngày nào cũng có người bị thương được đưa vào”, bà kể.
Bệnh xá chỉ là những căn lán dựng bằng tre nứa. Thuốc men vô cùng thiếu thốn. Có lúc bà phải dùng nước muối tự pha để rửa vết thương cho bộ đội.
Điều khó khăn nhất là những trận bom bất ngờ. Mỗi khi nghe tiếng máy bay, mọi người phải nhanh chóng dìu thương binh xuống hầm trú ẩn.
Có lần bệnh xá bị bom đánh trúng. Khói bụi mù mịt, nhiều người bị thương nặng. Dù rất sợ nhưng bà vẫn lao vào cứu các thương binh ra ngoài.
Bà nhớ mãi hình ảnh một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng nhưng vẫn nắm tay bà nói:
“Đừng lo cho tôi, cứu đồng đội trước đi.”
Những lời ấy khiến bà nghẹn ngào suốt nhiều năm sau.
Trong rừng sâu, bệnh tật cũng rất nguy hiểm. Sốt rét hoành hành khiến nhiều chiến sĩ kiệt sức. Các y tá phải thức trắng đêm chăm sóc bệnh nhân.
Dù gian khổ, ai cũng động viên nhau cố gắng vì đất nước.
Sau ngày giải phóng, bà Mai trở về quê hương tiếp tục làm việc trong ngành y. Suốt cuộc đời mình, bà luôn tâm niệm phải sống xứng đáng với những đồng đội đã hy sinh.
Bà thường nói với con cháu:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều máu và nước mắt.”
Câu chuyện của bà Mai giúp chúng ta thêm biết ơn những con người thầm lặng đã góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc Việt Nam.



