NGƯỜI Y TÁ GIỮA LÀN BOM
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, anh Phạm Văn Minh là một y tá công tác tại khu căn cứ gần rừng Dầu Tiếng. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, công việc của anh vẫn đầy hiểm nguy và gian khổ không kém.
Trạm cứu thương nơi anh làm việc chỉ là một căn lán nhỏ giữa rừng sâu. Mọi thứ đều thiếu thốn: thuốc men hạn chế, dụng cụ sơ sài, ánh sáng chỉ le lói từ ngọn đèn dầu. Thế nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, anh vẫn tận tụy ngày đêm cứu chữa cho từng thương binh.
Có những ngày, thương binh được chuyển về liên tục khiến anh gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Đôi tay anh luôn thoăn thoắt với băng bó, cầm máu, tiêm thuốc. Mồ hôi hòa cùng bụi đất rừng, nhưng anh vẫn miệt mài không ngơi nghỉ.
Một đêm mưa sau trận đánh lớn, thương binh được đưa về dồn dập. Bên ngoài, tiếng bom đạn vẫn còn vang vọng. Trong lán nhỏ, anh Minh vừa làm việc vừa động viên mọi người: “Cố lên, rồi sẽ qua thôi!” Những lời nói ấy như tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ đang chịu đau đớn.
Có những lúc, anh phải đối mặt với những quyết định khó khăn khi thuốc men không đủ cho tất cả. Mỗi lựa chọn đều khiến anh day dứt, nhưng anh vẫn cố gắng làm tất cả những gì có thể để cứu người.
Sau chiến tranh, anh trở về quê hương và tiếp tục công việc chăm sóc sức khỏe cho người dân. Ai trong vùng cũng kính trọng và quý mến anh – người y tá từng lặng thầm giành giật sự sống cho bao con người.
Câu chuyện về anh Minh nhắc nhở rằng trong “thời hoa lửa” ấy, có những con người âm thầm cống hiến, không cần danh tiếng, nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc.


