Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI Y TÁ GIỮA MƯA BOM

Sinh năm 1951 trong một gia đình nông dân tại xã Hải Châu, tuổi thơ của bác gắn liền với những ngày tháng đất nước còn chia cắt. Từ nhỏ, bác đã chứng kiến cảnh nhiều người trong làng lên đường ra trận. Những đoàn quân hành quân qua quê hương, những lá thư từ chiến trường gửi về và cả những giấy báo tử khiến cô gái trẻ ngày ấy luôn trăn trở phải làm điều gì đó cho Tổ quốc. Năm 1969, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác tình nguyện tham gia lực lượng quân y. Sau thời gian đào tạo ngắn hạn, bác được đi

Nghệ An03/07/2026Trần Thị Bảo Ngọc (thôn hoàng phú xã hải châu tỉnh nghệ an)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

NGƯỜI Y TÁ GIỮA MƯA BOM

Tác giả: Trần Thị Bảo Ngọc -Phó Bí thư Chi đoàn thôn Hoàng Phú

Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

THÔNG TIN NHÂN VẬT

  • Họ và tên nhân vật: Trần Thị Xuân

  • Năm sinh: 1951

  • Quê quán: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

  • Nơi ở hiện nay: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

  • NỘI DUNG

    Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những câu chuyện về một thời hoa lửa vẫn luôn sống mãi trong ký ức của những người từng đi qua năm tháng ấy. Trong hành trình tìm hiểu về các nhân chứng sống tại quê hương Hải Châu, tôi có dịp gặp gỡ bác Trần Thị Xuân, một cựu y tá chiến trường từng trực tiếp chăm sóc thương binh trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

    Ngồi trong căn nhà nhỏ đơn sơ, bác Xuân nhẹ nhàng mở chiếc hộp gỗ đã cũ. Bên trong là những tấm ảnh đen trắng, một cuốn sổ tay đã ố vàng và chiếc băng đỏ có hình chữ thập mà bác đã gìn giữ suốt nhiều năm. Đối với bác, đó không chỉ là kỷ vật mà còn là cả một phần tuổi trẻ không thể nào quên.

    Sinh năm 1951 trong một gia đình nông dân tại xã Hải Châu, tuổi thơ của bác gắn liền với những ngày tháng đất nước còn chia cắt. Từ nhỏ, bác đã chứng kiến cảnh nhiều người trong làng lên đường ra trận. Những đoàn quân hành quân qua quê hương, những lá thư từ chiến trường gửi về và cả những giấy báo tử khiến cô gái trẻ ngày ấy luôn trăn trở phải làm điều gì đó cho Tổ quốc.

    Năm 1969, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác tình nguyện tham gia lực lượng quân y. Sau thời gian đào tạo ngắn hạn, bác được điều động vào một bệnh xá dã chiến phục vụ chiến trường miền Trung. Từ đó, cuộc đời bác gắn liền với những ca cấp cứu khẩn cấp, những đêm trắng và những câu chuyện đầy nước mắt của chiến tranh.

    Theo lời kể của bác, bệnh xá nơi bác công tác được dựng giữa rừng sâu. Điều kiện vô cùng thiếu thốn. Thuốc men không đủ, dụng cụ y tế đơn giản, điện không có. Nhiều ca cứu chữa phải thực hiện dưới ánh đèn dầu hoặc đèn pin nhỏ.

    Những ngày cao điểm chiến sự, thương binh được đưa về liên tục. Có khi vừa xử lý xong một ca cấp cứu thì lại có thêm nhiều người bị thương khác được chuyển đến. Các y tá và bác sĩ gần như không có thời gian nghỉ ngơi.

    Bác Xuân nhớ nhất một đêm mùa hè năm 1972. Hôm ấy, một trận chiến lớn vừa diễn ra. Hàng chục thương binh được đưa về bệnh xá trong tình trạng nguy kịch. Tiếng gọi nhau, tiếng cáng thương và tiếng bước chân vội vã vang lên khắp nơi.

    Suốt cả đêm hôm đó, bác cùng đồng đội làm việc không ngừng nghỉ. Người băng bó vết thương, người truyền dịch, người chăm sóc bệnh nhân. Mặc dù ai cũng mệt mỏi nhưng không một ai rời vị trí. Điều duy nhất họ mong muốn là cứu sống được thêm nhiều người lính.

    Giọng bác nghẹn lại khi kể về một chiến sĩ trẻ chỉ mới mười chín tuổi được đưa vào bệnh xá sau trận đánh. Dù bị thương rất nặng nhưng anh vẫn cố hỏi về tình hình đơn vị và đồng đội của mình. Trước khi nhắm mắt, người lính ấy chỉ kịp nhờ bác gửi lời hỏi thăm đến mẹ ở quê nhà.

    "Khi ấy tôi đã khóc rất nhiều. Chiến tranh cướp đi tuổi xuân của biết bao người. Có những người còn chưa kịp thực hiện ước mơ của mình đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường", bác xúc động kể.

    Không chỉ đối mặt với sự thiếu thốn và áp lực công việc, các cán bộ quân y còn thường xuyên phải di chuyển để tránh bom đạn. Có những lần bệnh xá vừa dựng xong thì địch phát hiện và ném bom. Mọi người phải khẩn trương đưa thương binh đến nơi an toàn rồi tiếp tục công việc.

    Dù vậy, chưa bao giờ bác Xuân nghĩ đến việc bỏ cuộc. Đối với bác, mỗi thương binh được cứu sống là một niềm hạnh phúc lớn lao. Đó cũng chính là động lực để bác vượt qua mọi khó khăn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

    Ngày đất nước thống nhất năm 1975 là niềm vui không thể diễn tả bằng lời. Sau nhiều năm phục vụ chiến trường, bác trở về quê hương Hải Châu. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn nhưng bác vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan và tiếp tục tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương.

    Nhiều năm qua, bác thường xuyên tham gia các buổi sinh hoạt truyền thống, gặp gỡ đoàn viên thanh niên và kể lại những ký ức của mình. Bác mong muốn thế hệ trẻ hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống có trách nhiệm với cộng đồng.

    Buổi trò chuyện với bác Trần Thị Xuân khiến tôi vô cùng xúc động. Tôi nhận ra rằng trong chiến tranh, không chỉ những người trực tiếp cầm súng chiến đấu mới là anh hùng. Những người làm công tác cứu chữa thương binh như bác cũng đã góp phần rất lớn vào thắng lợi của dân tộc bằng lòng nhân ái, sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm cao cả.

    Câu chuyện của bác Trần Thị Xuân là một bản hùng ca thầm lặng về những người y tá chiến trường. Họ đã dành cả tuổi thanh xuân để chăm sóc, cứu chữa đồng đội giữa mưa bom bão đạn. Những đóng góp ấy sẽ mãi được các thế hệ hôm nay và mai sau ghi nhớ, trân trọng.

    tác giả: Trần Thị Bảo Ngọc

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn