Người Y Tá Giữa Ranh Giới Sống Chết-NDC
“Tôi làm y tá tại một trạm quân y dã chiến.
Mỗi ngày đều phải cứu chữa rất nhiều thương binh.
Công việc diễn ra trong điều kiện thiếu thốn.
Thuốc men luôn không đủ dùng.
Chúng tôi phải tận dụng mọi thứ có thể.
Có khi phải mổ trong ánh đèn yếu ớt.
Tiếng bom đạn vẫn vang lên bên ngoài.
Nhưng không ai được phép dừng tay.
Mỗi giây đều rất quý giá.
Có những ca rất nguy kịch.
Chúng tôi phải cố gắng hết sức.
Nhiều bệnh nhân đã hồi phục kỳ diệu.
Điều đó tiếp thêm động lực cho chúng tôi.
Đồng đội luôn hỗ trợ nhau trong mọi hoàn cảnh.
Có những đêm thức trắng không ngủ.
Nhưng tôi không thấy hối hận.
Vì tôi đã cứu được nhiều người.
Công việc tuy vất vả nhưng ý nghĩa.
Tôi luôn tự hào về nghề của mình.
Đó là ký ức sâu sắc nhất cuộc đời tôi.
Và không bao giờ quên.”



