NGƯỜI Y TÁ GIỮA RỪNG SÂU
Một nữ y tá trẻ đã cứu chữa hàng trăm thương binh trong điều kiện thiếu thốn giữa chiến trường.
Chiến tranh không chỉ cần những người cầm súng mà còn cần những người âm thầm cứu chữa thương binh nơi chiến trường.
Nhân chứng là cô y tá Lê Thị Mai, từng công tác tại bệnh xá dã chiến ở miền Đông Nam Bộ.
Cô Mai kể rằng bệnh xá chỉ là vài căn lán dựng bằng lá rừng. Thuốc men rất thiếu thốn. Nhiều khi bác sĩ phải dùng nước muối tự pha để sát trùng.
Mỗi lần có trận đánh lớn, thương binh được chuyển về rất đông. Các y tá phải làm việc suốt đêm không nghỉ.
Có những ca mổ được thực hiện dưới ánh đèn dầu nhỏ. Bom đạn nổ gần đó nhưng mọi người vẫn tập trung cứu người.
Cô Mai nhớ một chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng nhưng luôn động viên đồng đội trước khi vào phòng mổ. Điều ấy khiến cô càng quyết tâm cứu chữa.
Nhiều y tá cũng mắc sốt rét và suy kiệt sức khỏe nhưng không ai rời vị trí.
Điều làm cô xúc động nhất là khi những thương binh hồi phục và trở lại đơn vị chiến đấu.
Sau chiến tranh, cô Mai tiếp tục làm việc trong ngành y. Mỗi lần nhìn thấy cuộc sống hòa bình hôm nay, cô lại nhớ đến những ngày gian khổ giữa rừng sâu.
Câu chuyện của cô Mai thể hiện tấm lòng nhân ái và tinh thần hy sinh cao đẹp của những người thầy thuốc thời chiến.



