Khác

NGƯỜI Y TÁ GIỮA RỪNG SÂU

Không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng những người quân y đã chiến đấu từng phút để giành lại sự sống cho đồng đội. Trong những căn lán nhỏ giữa rừng sâu, họ dùng đôi bàn tay, lòng nhân ái và sự kiên cường để thắp lên hy vọng giữa khói lửa chiến tranh.

Quảng Ngãi26/06/2026Nguyễn Văn Phúc (Xã Đăk Rve, tỉnh Quảng Ngãi)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta thường nhắc đến chiến tranh bằng những trận đánh ác liệt.

Nhưng ở phía sau chiến tuyến, còn có một "mặt trận" khác.

Đó là nơi những người quân y âm thầm giành giật từng sự sống.

Bà Phạm Thị Mai là một trong những người đã đi qua mặt trận ấy.

Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bà tình nguyện vào lực lượng quân y.

Ngày lên đường, mẹ đưa cho bà một chiếc khăn tay trắng.

Mẹ dặn:

"Con không cầm súng."

"Nhưng con sẽ cứu những người cầm súng."

Bà gấp chiếc khăn cẩn thận.

Mang theo suốt những năm tháng chiến tranh.

Bệnh xá nơi bà công tác chỉ là một căn lán dựng bằng tre nứa giữa rừng.

Mái lợp lá.

Giường bệnh là những tấm phản ghép bằng thân cây.

Thuốc men rất ít.

Có loại phải chia từng viên.

Có băng gạc phải giặt sạch để dùng lại.

Nhưng điều không bao giờ thiếu chính là tình thương.

Mỗi khi có thương binh được đưa về.

Cả bệnh xá lại sáng đèn suốt đêm.

Có người mất máu rất nhiều.

Có người sốt rét ác tính.

Có người vừa trải qua một trận đánh dữ dội.

Tiếng rên đau xen lẫn tiếng động của rừng đêm.

Không ai ngủ.

Ai cũng làm việc đến kiệt sức.

Một đêm cuối năm 1972.

Bệnh xá tiếp nhận hơn hai mươi thương binh cùng lúc.

Trong khi chỉ có bốn cán bộ quân y.

Bà Mai gần như không ngồi xuống một phút nào.

Hết băng bó.

Lại truyền nước.

Hết chăm sóc người này.

Lại chạy sang người khác.

Đến gần sáng.

Một chiến sĩ trẻ nắm nhẹ tay bà.

Anh thì thầm:

"Chị ơi..."

"Em có về được với mẹ không?"

Bà im lặng vài giây.

Rồi mỉm cười thật dịu dàng.

"Có."

"Nhất định em sẽ về."

Đó là câu trả lời bà dành cho tất cả thương binh.

Dù biết rằng không phải ai cũng có thể trở về.

Bởi bà hiểu.

Hy vọng cũng là một liều thuốc.

Có lần.

Máy bay địch bất ngờ oanh tạc khu vực bệnh xá.

Mọi người lập tức chuyển thương binh xuống hầm.

Một chiến sĩ bị thương nặng không thể tự đi.

Bà Mai cùng một đồng đội thay nhau cõng anh.

Bom nổ rất gần.

Đất đá rơi xuống khắp nơi.

Nhưng bà chỉ nghĩ đến một điều.

"Phải cứu được anh ấy."

Sau trận bom.

Bệnh xá gần như bị san phẳng.

Thuốc men vùi dưới đất.

Dụng cụ y tế hư hỏng nhiều.

Thế nhưng ngay chiều hôm đó.

Một bệnh xá mới lại được dựng lên giữa cánh rừng.

Chiến tranh có thể phá hủy những căn lán.

Nhưng không thể đánh gục ý chí của những người làm quân y.

Điều khiến bà nhớ nhất không phải là những ca cấp cứu.

Mà là khoảnh khắc những người lính bình phục.

Có người vừa khỏe lại đã xin trở về đơn vị.

Trước khi đi.

Họ thường đứng nghiêm.

Chào những người quân y.

Có người còn cúi đầu nói:

"Cảm ơn chị."

Chỉ hai tiếng giản dị.

Nhưng đủ để xua tan mọi mệt mỏi.

Sau ngày đất nước thống nhất.

Bà trở về quê.

Tiếp tục làm việc tại trạm y tế xã.

Nhiều người hỏi:

"Sao bà không chọn nghề khác?"

Bà cười hiền.

"Quen cứu người rồi."

"Không bỏ được."

Đến hôm nay.

Dù đã nghỉ hưu.

Bà vẫn thường khám bệnh miễn phí cho những người già neo đơn trong làng.

Chiếc khăn tay trắng mẹ tặng năm nào vẫn được bà giữ cẩn thận.

Nó đã ngả màu theo thời gian.

Nhưng lời dặn của mẹ vẫn còn nguyên.

Một lần.

Một học sinh hỏi bà:

"Bà ơi."

"Trong chiến tranh."

"Bà có sợ không?"

Bà gật đầu.

"Sợ chứ."

"Sợ không cứu kịp đồng đội."

"Sợ một người mẹ nào đó phải nhận tin buồn."

Rồi bà nhìn đám học sinh.

Mỉm cười.

"Nhưng chính vì sợ nên bà càng phải cố gắng."

Tôi rời ngôi nhà nhỏ khi mặt trời đã ngả về chiều.

Ngoài sân.

Những khóm hoa cúc đang nở vàng.

Bình yên đến lạ.

Ít ai biết rằng người phụ nữ đang chăm sóc khu vườn ấy từng trải qua những đêm trắng giữa rừng sâu.

Từng dùng đôi bàn tay nhỏ bé để níu giữ biết bao sự sống.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng lòng nhân ái của những người quân y vẫn còn ở lại.

Như một ngọn lửa âm thầm.

Sưởi ấm biết bao thế hệ.

Bởi có những người anh hùng không được nhớ đến qua những chiến công.

Mà được nhớ đến qua những sinh mạng họ đã cứu.

Và đó cũng là một vẻ đẹp bất tử của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn