Người y tá giữa rừng Trường Sơn lửa đạn
Giữa đại ngàn Trường Sơn những năm kháng chiến chống Mỹ, người nữ y tá trẻ Lê Thị Cúc đã lặng lẽ cứu thương, giành giật sự sống cho đồng đội trong mưa bom bão đạn. Không súng trên tay, nhưng trái tim người chiến sĩ ấy chưa từng lùi bước. Ký ức về những đêm cấp cứu trong rừng sâu mãi khắc sâu trong tâm trí bác.
Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Lê Thị Cúc, cô gái thôn Phúc Thọ, tình nguyện nhập ngũ, trở thành y tá quân y thuộc Đơn vị 595, công tác tại chiến trường Trường Sơn – tuyến vận tải chiến lược Bắc – Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bác được phong cấp bậc H1, đảm nhiệm nhiệm vụ chăm sóc, cứu chữa thương binh tại các trạm quân y dã chiến giữa rừng sâu.
Rừng Trường Sơn ngày ấy không chỉ có cây rừng, suối đá mà còn ngập bom đạn, máy bay trinh sát, pháo kích ngày đêm. Trạm quân y của đơn vị thường xuyên phải di chuyển để tránh bị phát hiện. Những ca cấp cứu diễn ra trong hầm chữ A, ánh đèn dầu leo lét, dụng cụ y tế thiếu thốn.
Bác Cúc nhớ lại:
“Có những đêm thương binh đưa về dồn dập, máu chảy ướt cả cáng. Tôi vừa băng bó, vừa run vì bom nổ rất gần, nhưng chỉ nghĩ một điều: còn thở là còn phải cứu.”
Có lần, trong một trận bom rải thảm, một chiến sĩ bị mảnh pháo găm sâu vào ngực. Bác cùng đồng đội phải mổ cấp cứu ngay trong rừng, không gây mê đầy đủ. Khi người lính tỉnh lại, nắm tay bác, thì thầm: “Nhờ chị mà em còn sống…” — câu nói ấy theo bác suốt cả cuộc đời quân ngũ.
Với 4 năm công tác liên tục tại chiến trường Trường Sơn, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, bác Lê Thị Cúc được xuất ngũ, được tặng Bằng khen của đơn vị và Huân chương Kháng chiến hạng Ba, ghi nhận sự cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng cao quý của một nữ y tá thời chiến.



