Bài viết

NGƯỜI Y TÁ GIỮA TRẬN ĐỊA

Ký ức về những ngày đầu làm y tá giữa chiến trường, khi từng ca cứu thương đều chạy đua với thời gian.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu vào Trường Sơn, bác Lê Thị Mai còn rất trẻ.

Bàn tay chưa quen với vết thương chiến trận.

Ánh mắt chưa quen với tiếng bom rền từ xa.

Nhưng bác hiểu rõ một điều: mình phải cứu người.

Trạm quân y nơi bác làm việc nằm sâu trong rừng.

Lều bạt dựng tạm.

Đèn dầu leo lét.

Thương binh được đưa về liên tục, không kể ngày hay đêm.

Có những ca vừa được chuyển tới đã rất nặng.

Máu thấm ướt cả cáng.

Bác Mai phải học cách giữ bình tĩnh trong mọi tình huống.

Bởi chỉ cần chậm một phút, có thể mất một người.

Có những đêm, bác không ngủ.

Ngồi bên giường thương binh, thay băng, theo dõi từng hơi thở.

Ngoài kia, bom đạn vẫn vọng về.

Nhưng trong lều nhỏ ấy, chỉ có sự sống đang được giữ lại từng giây.

Một lần, một chiến sĩ trẻ được đưa về trong tình trạng nguy kịch.

Bác Mai cùng bác sĩ trực lập tức tiến hành cấp cứu.

Không gian im lặng đến nghẹt thở.

Chỉ còn tiếng thở gấp và ánh mắt tập trung.

Sau nhiều giờ, người chiến sĩ ấy đã qua cơn nguy hiểm.

Khoảnh khắc đó, bác Mai mới nhận ra ý nghĩa công việc của mình.

Không phải chỉ là y tá.

Mà là người giữ lại sự sống giữa chiến tranh.

Nhiều năm sau, bác vẫn nhớ rõ những đêm đầu tiên ở Trường Sơn.

Và bác thường nói:

“Có những sự sống được giữ lại không phải bằng phép màu, mà bằng sự kiên trì không bỏ cuộc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn