“NGƯỜI Y TÁ GIỮA TRUNG ƯƠNG CỤC” – KÝ ỨC KHÔNG LÙI BƯỚC CỦA BÀ LÊ THỊ THÊM
“NGƯỜI Y TÁ GIỮA TRUNG ƯƠNG CỤC” – KÝ ỨC KHÔNG LÙI BƯỚC CỦA BÀ LÊ THỊ THÊM

Trong những trang sử oanh liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hình ảnh người phụ nữ Nam Bộ kiên trung luôn để lại những dấu ấn lặng thầm nhưng sâu sắc. Bà Lê Thị Thêm, sinh năm 1942, là một trong những nhân chứng sống ấy — người đã dành tuổi trẻ của mình cho chiến trường, cho đồng đội và cho lý tưởng giải phóng dân tộc.
Năm 1964, khi mới hơn hai mươi tuổi, bà Thêm tham gia du kích xã, trở thành lực lượng tại chỗ bám đất, bám dân, vừa chiến đấu vừa giữ vững phong trào cách mạng. Không lâu sau, bà được điều về Trung ương Cục miền Nam, nơi hội tụ những cán bộ cốt cán của cuộc kháng chiến.
Năm 1966, bà được cử đi học tại Trường B26 – An ninh miền Nam, trang bị các nghiệp vụ cần thiết để phục vụ công tác. Sau khi hoàn thành khóa học, năm 1969, bà chuyển về làm việc tại Bộ Tư pháp, tiếp tục đóng góp trong lĩnh vực chuyên môn.
Năm 1970, khi chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn ác liệt, bà trở lại Trung ương Cục miền Nam, đảm nhiệm nhiệm vụ Y tá trưởng, trực tiếp chăm sóc thương bệnh binh, phục vụ cán bộ trong điều kiện thiếu thốn trăm bề. Giữa rừng sâu bom đạn, bà và đồng đội luôn giữ vững tinh thần, nỗ lực bảo đảm sức khỏe và tính mạng cho lực lượng ta.
Đến 1975, khi đất nước bước vào mùa xuân đại thắng, bà cùng đơn vị tham gia tiếp quản Sài Gòn, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về công tác cho đến khi nghỉ hưu.
Với những đóng góp bền bỉ và thầm lặng, bà được tặng thưởng:
• Huy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba
• Huân chương Quyết thắng hạng Nhì
Câu chuyện của bà Lê Thị Thêm là một trong những mảnh ghép quý giá làm nên bức tranh anh hùng của thời hoa lửa — nơi mà lòng trung kiên, tinh thần bất khuất và sự hy sinh của lớp người đi trước luôn được thế hệ hôm nay trân trọng khắc ghi.



