Cựu chiến binh

Người y tá giữa tuyến lửa biên cương!

Đồng chí Nguyễn Quốc Vinh, cựu chiến binh từng tham gia chiến tranh biên giới Việt – Trung năm 1979, là nhân chứng sống của một giai đoạn lịch sử đầy gian khổ và hy sinh. Với vai trò y tá quân đội tại Phòng Tham mưu – Sư đoàn 345, đồng chí đã âm thầm góp phần cứu chữa thương binh, bảo vệ sự sống của đồng đội và tô thắm thêm hình ảnh cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Phú Thọ24/12/2025Phạm Thu Huyền (đoàn xã Thanh Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người y tá giữa tuyến lửa biên cương!

Trong dòng chảy lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, đã có biết bao thế hệ người con ưu tú sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ, sức lực và cả máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ là những người lính đã đi qua chiến tranh, mang trong mình ký ức không thể phai mờ của một thời lửa đạn gian khổ nhưng vô cùng hào hùng. Đồng chí Nguyễn Quốc Vinh là một trong những cựu chiến binh tiêu biểu như thế.

Đồng chí Nguyễn Quốc Vinh sinh năm 1961, là hội viên Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, trước yêu cầu bảo vệ Tổ quốc, đồng chí đã lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng của người công dân, tham gia phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Đồng chí được phân công công tác tại Phòng Tham mưu – Sư đoàn 345, một đơn vị có vai trò quan trọng trong công tác chỉ huy, tổ chức và bảo đảm hoạt động quân sự.

Đặc biệt, đồng chí Nguyễn Quốc Vinh đã trực tiếp tham gia cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung năm 1979, cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng ở phía Bắc của Tổ quốc. Trong cuộc chiến đầy cam go và ác liệt ấy, đồng chí được giao nhiệm vụ y tá trong đơn vị – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng, đòi hỏi cả kiến thức chuyên môn, tinh thần trách nhiệm cao, sự kiên cường và trái tim nhân ái của người lính quân y.

Giữa chiến trường khốc liệt, người y tá quân đội không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng lại luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm không kém. Đó là những lần băng rừng, vượt suối trong mưa bom, bão đạn để kịp thời cứu chữa thương binh; là những đêm trắng bên giường bệnh dã chiến; là những khoảnh khắc sinh – tử chỉ cách nhau trong gang tấc. Trong hoàn cảnh ấy, đồng chí Nguyễn Quốc Vinh đã tận tụy chăm sóc, cứu chữa cho đồng đội, góp phần giữ gìn lực lượng chiến đấu và tiếp thêm niềm tin, nghị lực cho những người lính nơi tuyến lửa.

Cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 để lại nhiều mất mát, đau thương, nhưng cũng khắc sâu tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và tình đồng chí, đồng đội son sắt của quân và dân ta. Trong những ngày tháng gian khổ ấy, hình ảnh người y tá quân đội như đồng chí Nguyễn Quốc Vinh chính là biểu tượng đẹp của lòng nhân ái, của trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng giữa chiến trường khốc liệt.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong quân đội, trở về với đời sống thường nhật, đồng chí Nguyễn Quốc Vinh tiếp tục phát huy phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Ở địa phương, đồng chí luôn gương mẫu, trách nhiệm, tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh Việt Nam, góp phần xây dựng khối đoàn kết và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.

Đối với thế hệ hôm nay, cuộc đời và những năm tháng quân ngũ của đồng chí Nguyễn Quốc Vinh là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và ý thức trách nhiệm công dân. Những câu chuyện từ chiến trường năm xưa nhắc nhở mỗi người trân trọng hơn giá trị của hòa bình, độc lập và tự do – thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức và những đóng góp thầm lặng của các cựu chiến binh như đồng chí Nguyễn Quốc Vinh vẫn luôn là một phần không thể thiếu của lịch sử dân tộc. Đó là những trang sử sống động, chân thực, góp phần bồi đắp lòng yêu nước, giáo dục truyền thống cách mạng cho hôm nay và mai sau.

Với những cống hiến bền bỉ trong thời chiến cũng như thời bình, đồng chí Nguyễn Quốc Vinh xứng đáng là niềm tự hào của gia đình, của đơn vị và của Hội Cựu chiến binh Việt Nam – một người lính quân y năm xưa, lặng thầm mà cao đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn