Người y tá không ngủ
Có những đêm tôi không chợp mắt phút nào. Trạm xá dã chiến lúc nào cũng đầy thương binh. Tiếng rên đau, tiếng gọi nhau vang lên không dứt. Tôi và các đồng nghiệp thay nhau chăm sóc từng người. Có khi vừa băng bó xong cho người này, đã phải chạy sang người khác. Mệt mỏi là vậy, nhưng không ai dám dừng lại. Điều ám ảnh nhất là những ánh mắt nhìn mình như gửi gắm hy vọng. Tôi biết mình không thể cứu được tất cả, nhưng vẫn cố gắng hết sức. Có những người nắm tay tôi rất chặt rồi lặng đi. Những khoảnh khắc ấy khiến tôi không thể quên. Chiến tranh kết thúc, nhưng ký ức về những đêm trắng vẫn còn mãi.



