NGƯỜI Y TÁ KHÔNG NGỦ
Mô tả câu chuyện Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt trên chiến trường Tây Nguyên, những người làm công tác quân y luôn âm thầm chiến đấu trên một mặt trận đặc biệt – mặt trận giành giật sự sống cho đồng đội. Không trực tiếp cầm súng xông pha nơi tuyến đầu, nhưng họ phải đối mặt với bom đạn, bệnh tật và những mất mát không kém phần khốc liệt. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lan – người y tá trẻ tuổi năm nào – là câu chuyện về lòng nhân ái, sự hy sinh thầm lặng và những đêm trắng không ngủ đ
Năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, Nguyễn Thị Lan tình nguyện tham gia lực lượng quân y phục vụ chiến trường Tây Nguyên. Trạm quân y nơi bà công tác được dựng tạm dưới những tán rừng già, cách tuyến chiến đấu chỉ vài kilômét.
Điều kiện lúc đó vô cùng thiếu thốn. Thuốc men khan hiếm, giường bệnh chỉ là những tấm tăng trải trên nền đất. Mỗi khi máy bay địch xuất hiện, cả trạm phải nhanh chóng di chuyển bệnh nhân xuống các hầm trú ẩn.
Bà Lan nhớ nhất một đêm tháng 4 năm 1972.
Chiều hôm ấy, một trận đánh lớn vừa diễn ra. Khi trời bắt đầu tối, từng tốp thương binh được cáng về trạm quân y.
Tiếng bước chân vội vã hòa cùng tiếng gọi nhau khẩn trương giữa rừng sâu.
Chỉ trong vài giờ đồng hồ, hơn ba mươi thương binh được đưa tới.
Người bị thương ở chân, người bị thương ở tay, có người bị mảnh đạn găm khắp cơ thể.
Nhìn những đồng đội bê bết máu được chuyển vào, bà Lan và các y sĩ lập tức bắt tay vào công việc.
Không ai kịp ăn tối.
Không ai nghĩ đến việc nghỉ ngơi.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, bà cùng đồng đội thay băng, sát trùng vết thương, truyền dịch và chăm sóc từng bệnh nhân.
Một thương binh trẻ tuổi tên Hùng được đưa vào trong tình trạng rất nguy kịch.
Máu chảy nhiều khiến anh gần như kiệt sức.
Bà Lan quỳ bên cáng bệnh nhân, vừa cầm máu vừa động viên:
– Đồng chí cố gắng lên nhé, chúng tôi sẽ cứu được đồng chí.
Người lính trẻ mở mắt nhìn bà rồi khẽ nói:
– Em nhớ mẹ quá chị Lan ơi...
Nghe câu nói ấy, bà nghẹn lòng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Suốt nhiều giờ liền, bà túc trực bên cạnh để theo dõi tình trạng của anh.
Khoảng hai giờ sáng, cơn sốt của Hùng bắt đầu giảm.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì thêm một đoàn thương binh khác lại được chuyển đến.
Công việc tiếp tục kéo dài đến sáng.
Khi mặt trời lên, bà Lan mới nhận ra mình đã thức trắng gần hai ngày liên tiếp.
Đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ.
Hai bàn tay tê cứng vì phải liên tục thay băng và chăm sóc bệnh nhân.
Nhưng bà không dám nghỉ.
Bởi mỗi chiếc cáng đưa vào đều là một sinh mạng đang cần được cứu chữa.
Có những đêm máy bay địch phát hiện khu vực trạm quân y.
Tiếng bom nổ rung chuyển cả cánh rừng.
Các y tá vừa chăm sóc thương binh vừa phải dìu bệnh nhân xuống hầm trú ẩn.
Nhiều lần bom rơi rất gần.
Đất đá phủ kín cửa hầm.
Nhưng ngay khi tiếng bom vừa ngớt, mọi người lại tiếp tục công việc.
Bà Lan kể:
“Ngày đó chúng tôi không nghĩ đến nguy hiểm cho bản thân. Điều duy nhất nghĩ đến là làm sao cứu được nhiều thương binh nhất.”
Trong suốt những năm công tác tại chiến trường, bà đã chứng kiến biết bao cuộc chia ly.
Có những thương binh vừa được đưa vào đã không qua khỏi.
Có những người lính trẻ còn chưa kịp gửi lá thư cuối cùng về cho gia đình.
Mỗi lần như vậy, bà lại lặng lẽ ghi tên họ vào cuốn sổ nhỏ để sau này đơn vị thông báo cho thân nhân.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều thương binh năm xưa đã tìm về thăm bà.
Có người giờ là giáo viên.
Có người là bác sĩ.
Có người đã trở thành ông, thành bà.
Mỗi lần gặp lại, họ đều nắm chặt tay bà và nói:
– Nếu không có chị ngày ấy, chắc chúng tôi đã không còn sống để trở về.
Những lời nói giản dị ấy là phần thưởng lớn nhất đối với người y tá năm xưa.
Đến nay, khi đã ngoài bảy mươi tuổi, bà Nguyễn Thị Lan vẫn cẩn thận lưu giữ chiếc túi y tế cũ đã theo mình suốt những năm chiến tranh.
Chiếc túi đã bạc màu theo thời gian nhưng trong lòng bà, ký ức về những đêm trắng cứu người giữa đại ngàn Tây Nguyên vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.



