Người y tá không rời thương binh
Võ Thị Tần là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4 gồm 10 nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc. Những lá thư của chị gửi về gia đình và đồng đội đã trở thành những tư liệu quý, phản ánh tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.
Mùa hè năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc ngày nào cũng hứng chịu nhiều trận ném bom dữ dội. Công việc của Tiểu đội 4 là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua trọng điểm và hỗ trợ sơ cứu những người bị thương ngay trên tuyến lửa.
Một buổi chiều, sau một đợt oanh tạc, nhiều chiến sĩ và công nhân giao thông bị thương. Trong lúc mọi người khẩn trương đưa người vào nơi an toàn, Võ Thị Tần cùng đồng đội chia nhau băng bó vết thương bằng những cuộn băng ít ỏi còn lại. Khi hết băng, các chị xé cả áo của mình để cầm máu cho thương binh.
Tiếng máy bay lại xuất hiện trên bầu trời. Đồng đội giục chị xuống hầm trú ẩn, nhưng Võ Thị Tần vẫn nán lại cùng một nữ y tá chăm sóc cho một chiến sĩ bị thương nặng chưa thể di chuyển. Chỉ khi người chiến sĩ được đưa vào hầm an toàn, các chị mới chạy theo.
Sau trận bom, công việc lại tiếp tục như chưa từng có điều gì xảy ra. Những hố bom phải được lấp ngay trong đêm để đoàn xe kịp chi viện cho chiến trường miền Nam.



