Người y tá không tên trong hầm tối
Không ai biết tên thật của cô y tá ấy. Đồng đội chỉ gọi cô là “Chị Ba”, vì cô đến đơn vị trước mọi người vài tháng. Chị Ba làm việc trong hầm sâu, nơi thương binh được đưa về sau mỗi trận đánh, thiếu thuốc, thiếu ánh sáng, thiếu cả sự yên tĩnh. Ngày nào cũng vậy, chị thay băng, khâu vết thương, động viên từng người lính. Có những ca nặng, chị thức trắng nhiều đêm liền, đôi mắt trũng sâu nhưng tay vẫn vững vàng. Bom đánh rung cả quả đồi, đất đá rơi xuống, chị lấy thân mình che cho thương binh. Một lần, hầm bị phát hiện, bom nổ ngay cửa. Chị Ba đẩy thương binh vào hốc sâu, còn mình ở lại giữ cửa hầm. Tiếng nổ chát chúa vang lên, hầm sập một phần. Khi đồng đội đào được vào trong, chị đã hy sinh, tay vẫn nắm chặt cuốn sổ ghi chép bệnh án. Cuốn sổ ấy sau này được giữ lại, trên trang cuối chỉ có một dòng chữ: “Nếu tôi không qua khỏi, xin hãy cứu lấy họ.” Người y tá không tên ấy đã trở thành một bông hoa lửa nở giữa hầm tối chiến tranh.


