Người y tá lính trên tuyến đường Trường Sơn – Nguyễn Tất Xê
Họ và tên: Nguyễn Tất Xê
Năm sinh: 1948
Năm nhập ngũ: Tháng 3 năm 1967
Đơn vị: Đại đội 14, Trung đoàn 24, Sư đoàn 304
Năm xuất ngũ: Tháng 12 năm 1976 (Cấp bậc: Trung sĩ, Y tá)
Tôi tên là Nguyễn Tất Xê, sinh năm 1948 tại xã Đồng Tiến. Tháng 3 năm 1967, tôi khoác balo lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ y tá thuộc Đại đội 14, Trung đoàn 24, Sư đoàn 304.
Bối cảnh những năm tháng chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn và mặt trận phía Nam là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Đơn vị tôi vừa hành quân vừa trực tiếp cứu chữa thương binh ngay tại vạt rừng dã chiến. Mưa rừng dai dẳng làm sạt lở núi, muỗi rừng và sốt rét ác tính rình rập vắt cạn sức lực người lính. Bom nổ dội liên hồi, trạm quân y dã chiến chỉ là những căn hầm đào sâu vào lòng đất, che chắn bằng vài lớp bạt nylon mỏng dính. Mùi thuốc sát trùng hòa lẫn mùi máu và khói bom khét lẹt là bầu không khí chúng tôi hít thở mỗi ngày.
Kỷ niệm sâu sắc nhất đời tôi diễn ra vào đợt chiến dịch năm 1971. Một đợt pháo kích bất ngờ của địch dội thẳng vào đội hình hành quân. Thương binh nằm la liệt, tiếng kêu cứu lẫn trong tiếng bom nổ chát chúa. Tay cầm băng gạc, tôi lao ra khỏi hầm dã chiến, băng qua làn đạn nhọn đang cày xới mặt đất để tiếp cận từng đồng đội. Có những chiến sĩ trẻ bị thương rất nặng, tôi vừa băng bó vừa cố nén giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt, thì thầm động viên anh em ráng chịu đau. Tâm tư người lính y tá lúc đó chỉ mong sao mình có thêm mười đôi tay để cứu sống tất cả đồng đội. Tháng 12 năm 1976, tôi hoàn thành nghĩa vụ trở về cuộc sống đời thường, mang theo hình ảnh kiên cường của những người đồng chí đã cùng tôi trải qua thời hoa lửa.



