Người y tá luôn mỉm cười giữa gian khổ.
Giữa chiến tranh, có những nụ cười không phải vì mọi thứ dễ dàng hơn, mà vì nếu không cười, con người ta khó có thể tiếp tục đứng vững.
Giữa chiến tranh, có những nụ cười không phải vì mọi thứ dễ dàng hơn, mà vì nếu không cười, con người ta khó có thể tiếp tục đứng vững.
Trong những ghi chép và hồi ức của bác sĩ Đặng Thùy Trâm, hình ảnh người y tá ở trạm xá tiền tuyến không chỉ gắn với thuốc men, băng gạc hay những ca cấp cứu kéo dài đến kiệt sức, mà còn gắn với một điều rất khó giải thích: sự bình tĩnh và nụ cười giữa gian khổ.
Trạm xá hôm ấy lại đầy thương binh. Tiếng cáng gấp gáp, tiếng gọi nhau, tiếng rên khẽ hòa lẫn trong mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Người y tá trẻ gần như chưa kịp ngồi xuống đã phải chạy từ giường này sang giường khác. Tay cô dính máu, áo ướt mồ hôi, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Có lúc, kim tiêm rơi xuống đất, thuốc thiếu, băng gạc không đủ. Mọi thứ đều thiếu, chỉ có việc là không bao giờ thiếu.
Vậy mà, giữa những phút tưởng chừng kiệt sức nhất, người ta vẫn thấy cô mỉm cười. Không phải nụ cười lớn hay vui vẻ, mà là một nụ cười rất nhẹ – như một cách tự nhắc mình và những người xung quanh rằng công việc này vẫn có thể tiếp tục.
Có thương binh nhìn thấy nụ cười ấy, cũng khẽ yên lòng hơn. Có người đang đau, nhìn thấy vậy lại cố gắng chịu đựng thêm một chút. Nụ cười không làm vết thương bớt đau, nhưng làm cho không gian bớt nặng nề.
Trong những dòng nhật ký của bác sĩ trẻ, những con người như thế không được kể như những người phi thường. Họ chỉ là những y tá bình thường, ngày nào cũng lặp lại công việc chăm sóc, băng bó, an ủi. Nhưng chính sự “bình thường” ấy lại trở thành điều đáng nhớ nhất – bởi nó tồn tại trong hoàn cảnh không hề bình thường.
Chiến tranh lấy đi rất nhiều thứ: sức lực, thời gian, đôi khi cả hy vọng. Nhưng vẫn còn lại những nụ cười nhỏ, lặng lẽ, được giữ lại bởi những người y tá không cho phép mình gục ngã ngay cả khi mệt mỏi nhất.
Và đôi khi, chính những nụ cười ấy lại là thứ giúp người khác tiếp tục tin rằng mình vẫn còn cơ hội để sống.



