Khác

Người y tá nơi tuyến lửa

Trong một căn hầm dã chiến đơn sơ, Mai – một nữ y tá trẻ – đang cúi mình bên một thương binh. Ánh đèn dầu leo lét, không đủ sáng, nhưng cô vẫn cẩn thận băng bó từng vết thương. Ngoài kia, tiếng bom vẫn nổ. Đất đá rung chuyển từng hồi. Nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, Mai vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. “Chị ơi… em có sao không?” – người lính trẻ hỏi, giọng run run.

Quảng Ngãi09/04/2026Đoàn Thanh niên xã Đình Cương (Đoàn Thanh niên xã Đình Cương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một căn hầm dã chiến đơn sơ, Mai – một nữ y tá trẻ – đang cúi mình bên một thương binh. Ánh đèn dầu leo lét, không đủ sáng, nhưng cô vẫn cẩn thận băng bó từng vết thương.

Ngoài kia, tiếng bom vẫn nổ. Đất đá rung chuyển từng hồi. Nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, Mai vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.

“Chị ơi… em có sao không?” – người lính trẻ hỏi, giọng run run.

Mai mỉm cười nhẹ:

“Không sao đâu, em sẽ ổn thôi.”

Cô biết rõ tình trạng của anh không hề nhẹ. Nhưng cô không thể để anh hoảng sợ.

Suốt nhiều giờ liền, Mai gần như không nghỉ. Hết người này đến người khác được đưa vào. Có lúc, cô phải đưa ra những quyết định rất khó khăn – ai cần cứu trước, ai phải chờ.

Một lần, bom nổ rất gần. Căn hầm rung lên dữ dội. Đất rơi xuống từ trần hầm. Một người hoảng loạn:

“Chúng ta phải ra khỏi đây!”

Nhưng Mai lắc đầu:

“Không được. Họ không thể di chuyển.”

Cô tiếp tục công việc, như thể không có gì xảy ra.

Đến khi mọi thứ tạm yên, Mai mới ngồi xuống. Đôi tay cô run lên vì mệt. Nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

Có người hỏi:

“Sao chị không sợ?”

Mai im lặng một lúc rồi nói:

“Sợ chứ. Nhưng nếu mình sợ, ai sẽ cứu họ?”

Câu nói giản dị ấy khiến mọi người lặng đi.

Trong “thời hoa lửa”, có những con người không cầm súng, nhưng vẫn chiến đấu theo cách của riêng mình. Và Mai là một trong số đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn