Cựu chiến binh

Người y tá nơi tuyến lửa

Bắc Ninh21/05/2026TRIỆU BẰNG2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một lần chuyển quân qua vùng căn cứ, Lâm gặp Mai — cô y tá của đơn vị quân y.

Mai có gương mặt hiền và đôi mắt rất sáng.

Giữa chiến tranh khốc liệt, sự dịu dàng của cô giống như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm lòng người.

Ngày đầu gặp nhau, Mai đang băng bó cho thương binh.

Đôi tay cô thoăn thoắt nhưng vô cùng cẩn thận.

Lâm bị mảnh đạn sượt qua vai.

“Anh phải thay băng thường xuyên, không sẽ nhiễm trùng,” Mai nói.

Lâm gật đầu nhưng ánh mắt cứ lén nhìn cô.

Những ngày sau, mỗi lần ghé trạm quân y nhận thuốc, anh lại tìm cách trò chuyện.

Mai kể cô quê ở Nam Định. Gia đình bị giặc đốt nhà nên cô theo kháng chiến từ năm mười tám tuổi.

“Có sợ không?” Lâm hỏi.

Mai mỉm cười:

“Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai giữ nước?”

Câu nói giản dị ấy khiến Lâm nhớ mãi.

Chiến tranh vẫn tiếp diễn dữ dội, nhưng giữa bom đạn, tình cảm của họ dần lớn lên âm thầm.

Một đêm hành quân, đơn vị nghỉ chân dưới chân núi.

Mai đưa cho Lâm chiếc khăn tay tự may.

“Giữ lấy làm kỷ niệm.”

Lâm siết chặt chiếc khăn trong tay.

Lần đầu tiên sau nhiều năm chiến đấu, anh cảm thấy tương lai không còn quá xa vời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn