Người y tá ôm bộc phá mở đường tiến công – Câu chuyện có thật về Anh hùng, liệt sĩ Võ Thị Sáu
Người y tá ôm bộc phá mở đường tiến công – Câu chuyện có thật về Anh hùng, liệt sĩ Võ Thị Sáu
Năm 1947, vùng Đất Đỏ của tỉnh Bà Rịa luôn chìm trong khói lửa.
Quân Pháp thường xuyên càn quét các làng mạc, bắt bớ cán bộ và đàn áp những người tham gia kháng chiến.
Giữa những ngày ấy, cô bé Võ Thị Sáu, mới khoảng mười bốn tuổi, đã xin gia nhập đội công an xung phong địa phương.
Nhiệm vụ ban đầu của chị là canh gác, đưa thư và tiếp tế cho lực lượng kháng chiến.
Nhưng thấy đồng đội trực tiếp chiến đấu, Sáu luôn xin được nhận những nhiệm vụ nguy hiểm hơn.
Trong một lần phục kích, chị mang theo một quả lựu đạn.
Khi toán lính Pháp đi qua đúng vị trí đã định, chị bình tĩnh rút chốt và ném.
Quả lựu đạn phát nổ, làm nhiều tên địch thương vong, tạo điều kiện cho lực lượng ta rút lui an toàn.
Từ đó, cái tên Võ Thị Sáu bắt đầu khiến quân Pháp đặc biệt chú ý.
Không lâu sau, trong một lần làm nhiệm vụ, chị bị địch bắt.
Biết người thiếu nữ trẻ tuổi này tham gia kháng chiến từ lâu, chúng liên tục tra khảo để buộc chị khai ra cơ sở cách mạng.
Nhưng mọi đòn roi, mọi lời dụ dỗ đều không làm chị khuất phục.
Suốt thời gian bị giam ở Bà Rịa, rồi Chí Hòa và sau đó bị đày ra Côn Đảo, Võ Thị Sáu luôn giữ thái độ bình tĩnh và lạc quan.
Nhiều bạn tù kể lại rằng chị thường động viên mọi người bằng những bài hát cách mạng và niềm tin vào ngày đất nước sẽ độc lập.
Đầu năm 1952, thực dân Pháp quyết định xử bắn Võ Thị Sáu.
Sáng hôm ấy, khi được đưa ra pháp trường, chị từ chối bị bịt mắt.
Chị hiên ngang bước đi giữa hai hàng lính.
Trước khi loạt đạn vang lên, chị cất cao tiếng hát.
Hình ảnh người nữ chiến sĩ tuổi mười chín bình thản đối diện với cái chết đã trở thành biểu tượng bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Năm 1993, Nhà nước truy tặng Võ Thị Sáu danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.


