NGƯỜI Y TÁ QUÂN ĐỘI TẬN TỤY TỪ CHIẾN TRƯỜNG ĐẾN QUÊ HƯƠNG
NGƯỜI Y TÁ QUÂN ĐỘI TẬN TỤY TỪ CHIẾN TRƯỜNG ĐẾN QUÊ HƯƠNG
Đồng chí Tạ Văn Dụng sinh ngày 21 tháng 01 năm 1952 tại quê hương Trực Phú, nay thuộc xã Ninh Cường, tỉnh Ninh Bình. Thuộc thế hệ lớn lên trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tuổi trẻ của đồng chí gắn liền với tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc.
Năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, đồng chí lên đường tham gia Quân đội nhân dân Việt Nam. Những ngày đầu khoác lên mình màu áo lính, người thanh niên trẻ tuổi ấy hiểu rằng phía trước sẽ là những năm tháng đầy gian khổ và thử thách. Sau thời gian huấn luyện, đồng chí được biên chế về C3, D15, F3 và làm nhiệm vụ trong lực lượng quân y. Công việc của người chiến sỹ quân y không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu như bộ binh, nhưng luôn phải đối mặt với hiểm nguy để cứu chữa, chăm sóc thương bệnh binh giữa điều kiện chiến trường thiếu thốn. Những năm tháng ấy, người y tá quân đội phải mang theo túi thuốc, băng gạc cùng đồng đội hành quân qua nhiều địa hình hiểm trở. Có những đêm giữa tiếng bom đạn, đồng chí cùng đồng đội vẫn khẩn trương sơ cứu cho thương binh ngay tại trận địa. “Người lính bị thương đau một, người cứu chữa nhiều khi còn lo gấp mười,” đồng chí từng xúc động kể lại. Điều kiện thuốc men lúc bấy giờ vô cùng thiếu thốn. Có khi cả đơn vị chỉ có vài loại thuốc cơ bản, băng gạc phải tiết kiệm từng cuộn. Nhưng bằng tinh thần trách nhiệm và lòng thương đồng đội, những người lính quân y vẫn cố gắng hết sức để chăm sóc cho anh em. Có lần trong một đợt hành quân dài, nhiều chiến sỹ bị sốt và kiệt sức vì thời tiết khắc nghiệt. Đồng chí Dụng gần như thức trắng nhiều đêm để theo dõi tình hình sức khỏe cho từng người. “Chỉ mong anh em khỏe lại để tiếp tục nhiệm vụ,” đồng chí nhớ lại. Chính trong môi trường quân đội, đồng chí đã trưởng thành cả về bản lĩnh lẫn lý tưởng sống. Ngày 29 tháng 6 năm 1975, đồng chí vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó là niềm tự hào lớn đối với người lính trẻ sau nhiều năm rèn luyện và cống hiến. Ngày 29 tháng 3 năm 1976, đồng chí được công nhận Đảng viên chính thức. Với đồng chí, đó không chỉ là dấu mốc quan trọng mà còn là lời nhắc nhở phải sống trách nhiệm, gương mẫu hơn trong mọi công việc. Tháng 9 năm 1976, sau 5 năm phục vụ trong quân đội, đồng chí xuất ngũ trở về quê hương. Nhưng rời quân ngũ không có nghĩa là dừng lại sự cống hiến. Trở về địa phương, đồng chí tiếp tục tham gia công tác tại xã Trực Phú. Những năm đầu sau khi xuất ngũ, đồng chí sinh hoạt tại Đảng bộ xã và tích cực tham gia các hoạt động địa phương. Từ năm 1980 đến năm 1981, đồng chí được giao nhiệm vụ Trại trưởng trại chăn nuôi Tây Đường. Đây là giai đoạn đời sống kinh tế còn nhiều khó khăn, công việc chăn nuôi đòi hỏi sự tận tụy và trách nhiệm cao. Sau đó, từ năm 1981 đến năm 1988, đồng chí là Chi ủy viên phụ trách ngành nghề tại địa phương. Với tác phong của người lính, đồng chí luôn sâu sát công việc, gần gũi nhân dân và tích cực vận động người dân phát triển kinh tế. Đến năm 1990, đồng chí được tín nhiệm giữ chức Bí thư Chi bộ 4 Tây Đường. Đây là giai đoạn đồng chí dành nhiều tâm huyết cho công tác xây dựng chi bộ và đoàn kết nhân dân. Năm 1991, đồng chí tiếp tục đảm nhiệm vai trò Phó Ban Kiến thiết xã Trực Phú, góp phần cùng địa phương xây dựng cơ sở hạ tầng và phát triển đời sống dân sinh. Từ tháng 12 năm 1995 đến nay, đồng chí sinh hoạt tại Đảng bộ xã Ninh Cường. Dù tuổi đã cao, đồng chí vẫn luôn giữ tinh thần trách nhiệm của người đảng viên, tích cực tham gia sinh hoạt chi bộ và là tấm gương cho thế hệ trẻ noi theo. Những năm tháng đi qua chiến tranh rồi tiếp tục cống hiến trong thời bình đã tạo nên hình ảnh đẹp về một người lính quân y giản dị nhưng tận tụy, luôn sống trách nhiệm với tập thể và quê hương.
Cuộc đời của đồng chí Tạ Văn Dụng là minh chứng cho tinh thần: “Ở đâu cần, người đảng viên và người lính vẫn luôn sẵn sàng cống hiến.”Từ chiến trường đến cuộc sống đời thường, đồng chí luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ: tận tâm, trách nhiệm và hết lòng vì nhân dân. Đó cũng là giá trị quý báu mà thế hệ hôm nay cần tiếp nối trong hành trình xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển.


