Cựu chiến binh

Người y tá thầm lặng

Bà Lê Thị Hạnh (sinh năm 1952, quê Việt Trì, Phú Thọ) là cựu quân y từng phục vụ tại chiến trường Quảng Trị trong kháng chiến chống Mỹ. Từ năm 1971, bà trực tiếp tham gia cứu chữa, chăm sóc thương binh giữa điều kiện bom đạn ác liệt và thiếu thốn nơi chiến trường. Với tinh thần tận tụy và lòng dũng cảm, bà cùng đồng đội đã góp phần cứu sống nhiều chiến sĩ trong những năm tháng kháng chiến gian khổ của dân tộc..

Phú Thọ09/05/2026Lê Hoàng Hải (Đoàn trường THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã THanh Thuỷ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Lê Thị Hạnh sinh năm 1952 tại thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của bà lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh chống Mỹ. Những đêm sơ tán tránh bom, tiếng còi báo động vang lên giữa phố phường và hình ảnh các đoàn bộ đội hành quân ra trận đã để lại nhiều dấu ấn sâu đậm trong tâm trí cô gái trẻ năm ấy.

Ngay từ nhỏ, bà đã ước mơ được trở thành người giúp đỡ, cứu chữa cho mọi người. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chứng kiến nhiều thương binh từ chiến trường trở về với đầy vết thương trên cơ thể, bà càng quyết tâm lên đường phục vụ đất nước.

Năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi, bà tình nguyện tham gia lực lượng quân y và sau thời gian huấn luyện y tá chiến trường, bà được điều động vào chiến trường Quảng Trị – nơi được xem là một trong những chiến trường khốc liệt nhất lúc bấy giờ.

Những ngày đầu đặt chân tới chiến trường, bà gần như không thể quên được khung cảnh bom đạn và sự khốc liệt nơi tuyến lửa. Các trạm quân y dã chiến thường dựng tạm dưới những cánh rừng hoặc bên sườn đồi để tránh máy bay địch phát hiện. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn: thuốc men khan hiếm, nước sạch không đủ và nhiều khi các y tá phải dùng chính ánh đèn dầu nhỏ để cứu chữa thương binh giữa đêm.

Công việc của bà không có khái niệm ngày hay đêm. Sau mỗi trận đánh lớn, thương binh được đưa về liên tục. Có những hôm bà cùng đồng đội phải làm việc suốt nhiều giờ liền không nghỉ: băng bó vết thương, cầm máu, truyền nước và chăm sóc từng chiến sĩ.

Bà từng kể rằng điều khiến bà day dứt nhất là nhiều thương binh còn rất trẻ. Có người vừa nhận được thư nhà vài ngày trước, có người vẫn còn giữ trong túi chiếc khăn mẹ gửi từ quê. Những ánh mắt đau đớn nhưng đầy kiên cường của các chiến sĩ đã trở thành động lực để bà cố gắng cứu chữa cho họ bằng tất cả khả năng của mình.

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Bom đạn gần như không ngừng nghỉ. Nhiều lần trạm quân y nơi bà công tác bị rung chuyển bởi các đợt ném bom dữ dội. Có hôm vừa cứu chữa thương binh, mọi người vừa phải nhanh chóng đưa bệnh nhân xuống hầm trú ẩn để tránh pháo kích.

Trong một trận bom lớn, khu vực lán điều trị bị sức ép làm sập một phần. Dù bản thân bị choáng và xây xát nhẹ, bà Lê Thị Hạnh vẫn cùng đồng đội đưa toàn bộ thương binh ra khu vực an toàn. Sau trận bom ấy, nhiều lán trại bị phá hủy nhưng công việc cứu chữa vẫn không thể dừng lại.

Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, bà và các y tá khác phải thức trắng để theo dõi thương binh nặng. Tiếng rên đau xen lẫn tiếng bom vọng từ xa trở thành âm thanh quen thuộc nơi chiến trường. Dù cuộc sống đầy hiểm nguy và thiếu thốn, những nữ quân y trẻ tuổi năm ấy vẫn luôn động viên nhau bằng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Ngoài công việc cứu chữa, bà còn cùng đồng đội đi vận chuyển thuốc men, chăm sóc thương binh trên đường hành quân và hỗ trợ các đơn vị chiến đấu khi cần thiết. Trong ký ức của bà, tình đồng đội nơi chiến trường là điều thiêng liêng nhất – nơi mọi người sẵn sàng sẻ chia cho nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm giữa những ngày gian khổ.

Năm 1973, sau Hiệp định Paris, chiến sự tuy có phần giảm bớt nhưng các trạm quân y vẫn luôn trong trạng thái sẵn sàng. Bà tiếp tục công tác cho đến những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, bà cùng đồng đội đã bật khóc giữa niềm vui chiến thắng. Sau bao năm chứng kiến mất mát và hy sinh, cuối cùng hòa bình cũng trở lại với đất nước.

Rời quân ngũ sau chiến tranh, bà trở về quê hương Việt Trì với ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ nơi chiến trường Quảng Trị. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của người nữ quân y năm ấy vẫn luôn hiện hữu trong cuộc sống giản dị đời thường của bà.

Ngày nay, câu chuyện về bà Lê Thị Hạnh không chỉ là ký ức của riêng một con người mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho hàng ngàn nữ quân y Việt Nam – những người đã âm thầm hy sinh tuổi trẻ, lòng dũng cảm và sự tận tụy để cứu chữa đồng đội giữa khói lửa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn