Người y tá thầm lặng
Bác Hoàng Thị Mai (sinh năm 1960) kể về thời làm y tá chăm sóc thương binh. Những đêm dài, bác cùng đồng đội băng bó vết thương, nấu cháo, động viên tinh thần các anh bộ đội. Thuốc men thiếu nên bác phải tận dụng mọi thứ có thể. Có lúc mệt lả nhưng vẫn cố gắng vì tính mạng người khác. Bác nói điều khiến bác nhớ nhất là tình đồng đội ấm áp. Nghe bác kể, em càng kính trọng những con người hi sinh thầm lặng.
Bác Hoàng Thị Mai (sinh năm 1960) kể về thời làm y tá chăm sóc thương binh. Những đêm dài, bác cùng đồng đội băng bó vết thương, nấu cháo, động viên tinh thần các anh bộ đội. Thuốc men thiếu nên bác phải tận dụng mọi thứ có thể. Có lúc mệt lả nhưng vẫn cố gắng vì tính mạng người khác. Bác nói điều khiến bác nhớ nhất là tình đồng đội ấm áp. Nghe bác kể, em càng kính trọng những con người hi sinh thầm lặng.


