Bài viết

NGƯỜI Y TÁ TRẠM PHẪU TIỀN TUYẾN

Ký ức về những ca cấp cứu đầu tiên giữa rừng sâu, nơi ranh giới giữa sự sống và mất mát rất mong manh.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trạm phẫu dã chiến nằm sâu trong rừng.

Không biển hiệu.

Không tường kiên cố.

Chỉ có những lán nhỏ dựng tạm bằng gỗ và lá rừng.

Chị Trần Thị Hạnh đến đây khi còn rất trẻ.

Nhưng công việc thì không hề nhẹ nhàng.

Mỗi ngày đều có thương binh được đưa về.

Có người còn tỉnh.

Có người đã rất yếu.

Chị và đồng đội phải làm việc liên tục.

Không có khái niệm thời gian rõ ràng.

Chỉ có ca trực nối tiếp ca trực.

Một đêm, trạm phẫu tiếp nhận một nhóm thương binh rất nặng.

Không khí căng thẳng ngay từ lúc họ được đưa vào.

Ánh đèn dầu vàng vọt.

Tiếng gọi nhau gấp gáp.

Mùi thuốc sát trùng hòa lẫn mùi đất rừng.

Chị Hạnh cùng bác sĩ nhanh chóng xử lý từng ca.

Có những khoảnh khắc phải đưa ra quyết định rất nhanh.

Không được phép chậm trễ.

Không được phép sai sót.

Khi một ca cấp cứu kéo dài nhiều giờ kết thúc thành công, cả trạm mới tạm thở phào.

Nhưng chưa ai kịp nghỉ.

Lại có người khác được đưa đến.

Công việc cứ thế nối tiếp.

Không dừng lại.

Giữa rừng sâu, trạm phẫu nhỏ bé nhưng là nơi giữ lại rất nhiều sự sống.

Sau này, chị Hạnh thường nói:

“Chúng tôi không nghĩ mình là người hùng. Chúng tôi chỉ cố gắng giữ lại từng hơi thở cho những người lính trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn