Bài viết

Người y tá trẻ

Hà Tĩnh15/04/2026Đoàn xã Thượng Đức2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi trở thành y tá khi còn rất trẻ, chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối diện với nhiều đau đớn đến vậy. Mỗi ngày, tôi chăm sóc những người bị thương từ chiến trường đưa về. Có những vết thương rất nặng, khiến tôi không dám nhìn lâu. Nhưng dần dần, tôi học cách giữ bình tĩnh. Điều khó nhất không phải là băng bó, mà là nhìn vào mắt họ – những người biết rõ mình có thể không qua khỏi. Tôi cố gắng nói những lời động viên, dù biết không phải lúc nào cũng đủ. Có những đêm tôi không ngủ, chỉ ngồi bên cạnh bệnh nhân. Chiến tranh dạy tôi trưởng thành nhanh hơn bất cứ điều gì khác

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn