Người Y Tá Trẻ
Hạnh mới hai mươi tuổi khi tình nguyện vào đội quân y.
Công việc của cô là băng bó thương binh, nấu thuốc và thức trắng nhiều đêm bên những ca mổ dã chiến.
Có hôm bom nổ gần lán, đất đá rơi xuống mái tranh. Hạnh vẫn cúi người giữ chai truyền cho bệnh nhân.
Một chiến sĩ bị thương nặng nắm tay cô hỏi:
“Liệu tôi còn sống để về gặp mẹ không?”
Hạnh nghẹn giọng:
“Anh nhất định sẽ về.”
Người lính ấy sau này thật sự trở về quê hương.
Nhiều năm sau, ông tìm gặp lại Hạnh. Trên bàn trà nhỏ, ông đặt tấm ảnh gia đình rồi nói:
“Nếu ngày ấy không có cô, tôi đã không có hôm nay.”
Hạnh lặng im rất lâu.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng trẻ con cười vang giữa một đất nước thanh bình.



