NGƯỜI Y TÁ TRẺ TRONG ĐÊM HÀNH QUÂN ĐẦU TIÊN
Đêm rừng sâu không ánh đèn, chỉ có tiếng bước chân lặng lẽ. Người y tá trẻ mang theo túi cứu thương nặng trĩu. Đó là đêm bác bắt đầu cuộc đời lính nơi chiến trường xa Tổ quốc.
Nhập ngũ năm 1977, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác Lê Đăng Cảnh được biên chế vào Tiểu đoàn quân y thuộc Trung đoàn bộ binh đóng quân tại khu vực tỉnh Lạng Sơn, sau đó làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia, tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc và làm nghĩa vụ quốc tế chống lại chế độ diệt chủng.
Ngay từ những ngày đầu, bác được phân công làm y tá chiến trường, theo sát các tổ, tiểu đội hành quân, sẵn sàng cấp cứu thương binh trong mọi tình huống.
Bác nhớ rất rõ đêm hành quân đầu tiên giữa rừng sâu, mưa phùn lạnh buốt. Túi cứu thương đeo sau lưng nặng hơn balô của người lính bộ binh.
“Lúc đó tôi vừa đi vừa lo. Lo không phải cho mình, mà lo nếu anh em bị thương, mình có đủ bình tĩnh để cứu không.”
Ánh trăng mờ soi con đường đất trơn trượt. Bác đi sau đội hình chiến đấu, mắt luôn quan sát, tai căng lên nghe từng tiếng động lạ. Đêm ấy, bác hiểu rằng từ nay, mỗi bước chân của mình gắn liền với sinh mạng của đồng đội.



