Người y tá trong hầm đất – giành giật sự sống giữa mưa bom
Trong những năm tháng khốc liệt của Chiến tranh Việt Nam, mảnh đất Hà Tĩnh không chỉ là nơi hứng chịu bom đạn mà còn là nơi chứng kiến biết bao câu chuyện về lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Giữa những câu chuyện ấy, hình ảnh những y tá, bác sĩ nơi tuyến lửa hiện lên như những người giữ lại sự sống trong ranh giới mong manh của cái chết.
Bà Trần Thị Lan, nay đã ngoài 70 tuổi, vẫn còn nhớ rõ những ngày làm việc trong một trạm xá dã chiến được dựng tạm dưới lòng đất. Đó là một căn hầm nhỏ, ẩm thấp, thiếu ánh sáng, nhưng lại là nơi cứu chữa cho hàng chục thương binh mỗi ngày.
Ngày ấy, bà Lan mới chỉ hơn 20 tuổi. Công việc của bà không có giờ giấc cố định. Bất kể ngày hay đêm, chỉ cần có thương binh được đưa về là bà cùng đồng đội lập tức bắt tay vào cứu chữa. Thiếu thốn đủ bề, từ thuốc men đến dụng cụ y tế, nhưng không ai cho phép mình chùn bước.
Có một đêm mà bà không bao giờ quên.
Hôm đó, sau một trận bom dữ dội gần khu vực Ngã ba Đồng Lộc, nhiều thương binh được chuyển về trạm xá. Trong số đó có một chiến sĩ bị thương rất nặng, máu chảy không ngừng. Nếu không được phẫu thuật kịp thời, anh sẽ không thể qua khỏi.
Trong hoàn cảnh thiếu thốn, không có đủ thuốc gây mê, bà Lan và đồng đội buộc phải tiến hành sơ cứu và xử lý vết thương trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Bên ngoài, tiếng máy bay vẫn gầm rú, mặt đất rung chuyển theo từng đợt bom nổ. Đất từ trần hầm rơi xuống, ánh đèn dầu chập chờn như có thể tắt bất cứ lúc nào.
“Có lúc tay tôi run lên vì sợ, nhưng nhìn thương binh đang cố gắng chịu đựng, tôi lại tự nhủ mình không được phép dừng lại,” bà Lan kể.
Ca cứu chữa kéo dài trong tiếng bom đạn. Người chiến sĩ cắn chặt răng, không kêu một tiếng. Còn bà Lan và đồng đội thì vừa làm, vừa lắng nghe từng nhịp thở của anh.
Cuối cùng, bằng tất cả sự kiên trì và quyết tâm, họ đã giữ được mạng sống cho người lính ấy.
Khi ca cấp cứu kết thúc, bà Lan mới nhận ra tay mình đã tê cứng, quần áo ướt đẫm mồ hôi và đất bụi. Nhưng trong lòng bà lại dâng lên một niềm nhẹ nhõm khó tả.
“Chỉ cần cứu được một người, chúng tôi thấy mọi gian khổ đều xứng đáng,” bà nói.
Những năm tháng sau đó, bà Lan tiếp tục công việc của mình trong điều kiện chiến tranh khốc liệt. Có những đồng đội của bà đã không còn trở về, có những ca bệnh không thể cứu chữa. Nhưng bà chưa bao giờ hối hận vì lựa chọn của mình.
Chiến tranh kết thúc, bà trở về với cuộc sống đời thường. Thế nhưng, ký ức về những ngày trong hầm đất, về những thương binh đã từng được bà chăm sóc, vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí.



