“Người y tá trong trạm rừng”
Trạm chỉ là một căn lán đơn sơ, dựng bằng tre nứa và lá rừng. Bên trong không có nhiều dụng cụ y tế hiện đại, mọi thứ đều thiếu thốn và phải tận dụng tối đa những gì có sẵn.
Một ca cấp cứu bất ngờ Một buổi chiều, khi trời vừa ngớt mưa, có một nhóm chiến sĩ được đưa về trạm trong tình trạng kiệt sức và bị thương sau một chặng đường dài.
Người y tá lập tức bắt tay vào xử lý, rửa vết thương và băng lại bằng vải sạch được giặt từ trước. Không khí trong lán rất yên, chỉ có tiếng thở gấp và tiếng mưa còn rơi lác đác ngoài rừng.
Khoảnh khắc căng thẳng Trong lúc chăm sóc, một người bị thương trở nặng vì mất sức. Người y tá phải làm việc liên tục, không rời tay khỏi bệnh nhân, vừa theo dõi vừa trấn an những người xung quanh.
Mọi người trong lán đều im lặng, chỉ hỗ trợ khi cần thiết, vì ai cũng hiểu tình hình không dễ dàng.
Khi mọi thứ tạm ổn Sau một thời gian, tình trạng người bị thương dần ổn định. Người y tá lúc đó mới có thể ngồi xuống nghỉ tạm vài phút, lau mồ hôi và kiểm tra lại các dụng cụ.
Không ai nói lời khen hay cảm ơn lớn tiếng, nhưng ánh mắt của những người trong trạm đều thể hiện sự biết ơn.


