NGƯỜI Y TÁ TRƯỜNG SƠN VÀ NHỮNG NĂM THÁNG GIỮA LÀN BOM LỬA
NGƯỜI Y TÁ TRƯỜNG SƠN VÀ NHỮNG NĂM THÁNG GIỮA LÀN BOM LỬA
NGƯỜI Y TÁ TRƯỜNG SƠN VÀ NHỮNG NĂM THÁNG GIỮA LÀN BOM LỬA
Những năm tháng không quên trên tuyến lửa Trường Sơn Đường Trường Sơn – tuyến chi viện chiến lược của cách mạng Việt Nam – không chỉ là con đường vận tải, mà còn là nơi in dấu biết bao mồ hôi, máu và nước mắt của những con người tuổi đôi mươi. Trong dòng chảy lịch sử hào hùng ấy, bà Nguyễn Thị Hồng, cựu thanh niên xung phong kiêm y tá chiến trường, là một nhân chứng sống của những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Năm 1969, khi vừa tròn 19 tuổi, bà Hồng tình nguyện rời quê hương miền Bắc, gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ cứu thương trên tuyến đường Trường Sơn ác liệt. Trạm quân y giữa mưa bom, bão đạn Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Hồng, trạm quân y nơi bà công tác chỉ là những căn hầm nhỏ đào sâu dưới lòng đất, mái che bằng gỗ, lá rừng và đất đá. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, ném bom liên tục; ban đêm, thương binh được cáng về trong lặng lẽ. Có những đêm, thương binh về dồn dập, y tá, bác sĩ phải làm việc suốt nhiều giờ liền không nghỉ. Thuốc men thiếu thốn, dụng cụ y tế thô sơ, nhiều ca phẫu thuật phải thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét, giữa tiếng bom nổ vọng lại từ xa. “Có lúc vừa băng bó xong cho thương binh thì bom rơi sát miệng hầm, đất đá đổ xuống, tất cả lại lao vào cứu người”, bà Hồng nhớ lại.
Giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Những người lính được đưa vào trạm quân y phần lớn còn rất trẻ. Có người mới mười tám, mười chín tuổi, vết thương còn chưa kịp lành đã xin trở lại đơn vị chiến đấu. Có những đồng đội của bà Hồng đã mãi mãi nằm lại Trường Sơn, không kịp gửi lời nhắn về quê nhà. Bản thân bà cũng nhiều lần đối mặt với cái chết khi bom đạn trút xuống ngay nơi đóng quân. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, tinh thần lạc quan và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất đã giúp họ đứng vững.
Ký ức Trường Sơn còn mãi. Sau ngày hòa bình lập lại, bà Nguyễn Thị Hồng trở về cuộc sống đời thường, mang theo những ký ức không thể phai mờ về Trường Sơn năm xưa. Với bà, đó không chỉ là ký ức của chiến tranh, mà còn là ký ức về tình đồng đội, về sự hy sinh thầm lặng của những con người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc. Mỗi lần nhắc lại, giọng bà vẫn trầm xuống khi nói về những người đã ngã xuống – những người góp phần làm nên độc lập, tự do hôm nay.
Câu chuyện của cựu thanh niên xung phong, y tá chiến trường Nguyễn Thị Hồng là một lát cắt chân thực trong bức tranh lịch sử hào hùng của dân tộc. Những ký ức thời hoa lửa ấy không chỉ để tri ân, tưởng nhớ, mà còn là bài học sống động cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, tinh thần cống hiến và giá trị của hòa bình.



