Người y tá trưởng và ca mổ dưới ánh đuốc dù pháo sáng
Người y tá trưởng và ca mổ dưới ánh đuốc dù pháo sáng
Nhân chứng kể: Bà Lê Thị Minh Nguyệt (Cựu y sĩ dân y, Chiến khu Trị - Thiên)
"Mùa đông năm 1972 ở chiến trường Quảng Trị khốc liệt ngoài sức tưởng tượng. Trạm phẫu thuật dã chiến của chúng tôi đặt trong một hang đá sâu, nhưng sức ép từ những trận bom B-52 rải thảm vẫn làm đất đá trên trần hang rơi xuống rào rào. Một đêm muộn, thương binh được chuyển về dồn dập. Trong đó có một chiến sĩ trẻ bị vết thương thấu bụng, ruột tràn ra ngoài, đang trong tình trạng hôn mê sâu vì mất máu và sốt nhiễm trùng.
Đúng lúc chúng tôi chuẩn bị tiến hành phẫu thuật thì máy phát điện dã chiến bị hỏng, đèn mổ phụt tắt, cả hang đá chìm vào bóng tối dày đặc. Thuốc tê, thuốc mê cũng vừa cạn sạch. Nhìn người chiến sĩ trẻ quằn quại trong đau đớn, y tá trưởng tên Hòa bỗng đứng dậy, chạy vụt ra cửa hang. Một lát sau, chị quay lại, tay cầm theo một mảnh vải dù pháo sáng của địch vừa rơi ngoài bìa rừng. Chị tẩm dầu lạc vào một thanh củi, quấn mảnh dù pháo sáng ra ngoài rồi châm lửa.
Ngọn đuốc dù pháo sáng bùng lên, tỏa ra ánh sáng trắng xanh rực rỡ, soi rõ trận địa trên bàn mổ. Chị Hòa một tay cầm đuốc giơ cao, một tay cùng chúng tôi giữ chặt người chiến sĩ để bác sĩ tiến hành mổ 'sống'. Suốt hai tiếng đồng hồ nghẹt thở, mồ hôi từ trán chị Hòa chảy dài xuống cằm, mỡ dù khét lẹt xộc vào phổi, nhưng đôi bàn tay cầm đuốc của chị không hề run rẩy một li. Ca mổ thành công, người chiến sĩ được cứu sống. Chị Hòa lúc đó mới buông tay, ngã quỵ xuống sàn hang vì kiệt sức, hai lòng bàn tay bị tàn lửa bỏng rộp đỏ hằn. Ánh đuốc của tình đồng chí đêm ấy đã xua tan cái lạnh lẽo của hang đá tử thần."



