Bài viết

NGƯỜI Y TÁ VÀ CA CẤP CỨU GIỮA LÒNG RỪNG KHÔNG CÓ ĐƯỜNG ĐƯA THƯƠNG BINH

Ký ức về một ca cấp cứu đặc biệt, khi người y tá phải rời trạm phẫu, tham gia trực tiếp vào hành trình khiêng thương binh vượt rừng trong điều kiện không có đường, không có ánh sáng và luôn tiềm ẩn nguy hiểm.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng sớm Trường Sơn thường có một lớp sương dày đặc.

Sương phủ kín những tán cây cao, khiến cả khu rừng như chìm trong một màu xám mờ.

Trạm phẫu dã chiến hôm đó nhận tin có một nhóm thương binh cần được đưa về gấp.

Nhưng con đường vận chuyển đã bị chia cắt sau một đợt đánh phá.

Không thể dùng xe.

Không thể đi theo lối cũ.

Giải pháp duy nhất là khiêng cáng băng rừng.

Chị Trần Thị Hạnh được phân công đi cùng nhóm cứu thương.

Công việc tưởng chừng quen thuộc nhưng lần này lại khó khăn hơn rất nhiều.

Đường rừng không có lối mòn rõ ràng.

Mỗi bước đi đều phải dò dẫm.

Dưới chân là đất ẩm, rễ cây và đá lởm chởm.

Cáng thương binh nặng hơn bình thường vì phải di chuyển đường dài.

Người khiêng thay phiên nhau nhưng ai cũng thấm mệt rất nhanh.

Chị Hạnh đi bên cạnh, vừa hỗ trợ vừa theo dõi tình trạng thương binh.

Có lúc phải dừng lại để kiểm tra vết thương.

Có lúc phải thay băng tạm thời ngay giữa rừng.

Không có đủ dụng cụ như ở trạm phẫu.

Mọi thứ đều rất hạn chế.

Một thương binh trẻ bị mất máu nhiều.

Sắc mặt anh tái đi rõ rệt.

Nhịp thở yếu dần.

Chị Hạnh lập tức cùng đồng đội dừng lại.

Họ chọn một khoảng đất tương đối bằng phẳng để xử lý tạm thời.

Không gian xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Chỉ có tiếng lá cây xào xạc.

Chị cố gắng giữ bình tĩnh để thực hiện các thao tác cần thiết.

Mỗi giây trôi qua đều rất nặng nề.

Sau một thời gian ngắn, tình trạng tạm ổn định hơn.

Đoàn tiếp tục di chuyển.

Con đường rừng càng lúc càng dốc.

Có đoạn phải bám vào rễ cây để kéo cáng qua.

Có đoạn phải đi sát sườn núi hẹp.

Ai cũng im lặng để giữ sức.

Chỉ còn tiếng thở và tiếng bước chân trên đất rừng.

Khi đến gần trạm phẫu, trời đã xế chiều.

Nhưng hành trình vẫn chưa kết thúc.

Thương binh được đưa vào tiếp nhận khẩn cấp.

Đội ngũ y tế lập tức bắt tay vào cấp cứu.

Chị Hạnh đứng bên cạnh, nhìn ca bệnh được chuyển tiếp.

Lúc đó, chị mới có thể thở nhẹ hơn một chút.

Nhưng sự mệt mỏi chỉ tạm lắng xuống.

Vì ngoài kia, vẫn còn những ca khác đang chờ.

Sau này, chị thường nói:

“Có những chuyến đi trong rừng không có đường. Nhưng chỉ cần còn người cần cứu, thì chúng tôi vẫn phải tìm cách đi tiếp.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn