Bài viết

Người y tá và ca mổ dưới ánh đèn pin bên sông sông Bé

Lào Cai22/05/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người y tá và ca mổ dưới ánh đèn pin bên sông sông Bé

Nhân chứng kể lại: Bà Lê Thị Huệ (Cựu y tá quân y, Bệnh viện dã chiến K71, chiến trường miền Đông Nam Bộ).Căn hầm quân y dã chiến nằm sâu dưới lòng đất bên bờ sông Bé những năm 1973 luôn ngập tràn mùi máu, mùi thuốc sát trùng và tiếng rên rỉ của thương bệnh binh. Gọi là bệnh viện nhưng thực chất chỉ là những dãy lán tre, hầm chữ A được che chắn sơ sài bằng lá trung quân. Thiết bị y tế thiếu thốn đến mức đáng sợ, chúng tôi phải rửa lại những chiếc băng gạc đẫm máu để dùng lại, thuốc gây mê, gây tê luôn là thứ xa xỉ.Một đêm mưa rừng tầm tã, một chiếc cáng cứu thương chuyển vào hầm một chiến sĩ bị thương rất nặng do trúng mảnh pháo vào vùng bụng, ruột tràn cả ra ngoài. Anh tên là Hùng, chiến sĩ trinh sát độc lập. Tình thế của anh cực kỳ nguy kịch, nếu không phẫu thuật cắt bỏ mảnh pháo và khâu lại vết thương ngay lập tức thì anh sẽ chết vì nhiễm trùng và mất máu trong vòng vài tiếng đồng hồ.Trớ trêu thay, đúng lúc bác sĩ chuẩn bị rạch dao mổ thì một loạt bom tọa độ của địch dội xuống làm sập một góc hầm, hệ thống máy phát điện bằng xe đạp của chúng tôi bị hỏng hoàn toàn. Căn hầm tối đen như mực. Trong tay tôi lúc đó chỉ có chiếc đèn pin ba pin cũ kỹ, ánh sáng yếu ớt và sắp hết pin. Bác sĩ nhìn tôi lắc đầu bất lực: "Tối thế này không thể mổ được, chạm vào mạch máu lớn là cậu ấy đi ngay". Nhìn người chiến sĩ trẻ đang lịm dần, tay vẫn co quắp vì đau đớn, tôi cắn chặt môi, quỳ xuống bên bàn mổ, dùng hai tay giữ chặt chiếc đèn pin, dí sát ánh sáng vào vùng bụng của anh.Ca mổ kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ trong bóng tối và sự căng thẳng tột độ. Tay tôi mỏi rã rời, run bần bật vì phải giữ nguyên một tư thế quá lâu, mồ hôi chảy ròng ròng làm mờ cả mắt nhưng tôi không dám lơ là một giây, vì chỉ cần ánh đèn lệch đi một li, tính mạng của anh Hùng sẽ chấm dứt. Khi bác sĩ thắt nút mũi khâu cuối cùng và thông báo ca mổ thành công, chiếc đèn pin trên tay tôi cũng vừa vặn tắt ngấm vì cạn pin. Tôi ngã quỵ xuống sàn hầm vì kiệt sức nhưng lòng ngập tràn hạnh phúc. Anh Hùng đã sống sót, và chúng tôi đã giành lại một mạng sống từ tay tử thần bằng một chiếc đèn pin leo lét như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn